“Báo động đỏ” ô nhiễm không khí: Người dân sẽ được bảo vệ thế nào theo Luật mới?
Trong bối cảnh tình trạng ô nhiễm không khí tại các đô thị lớn như Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh đang trở thành mối lo ngại thường trực, việc Quốc hội thông qua Luật Bảo vệ môi trường 2020 vào tháng 11 vừa qua được xem là một bước tiến quan trọng. Một trong những điểm sáng đáng chú ý nhất chính là các quy định cụ thể về việc cảnh báo và công khai thông tin chất lượng không khí cho người dân.
Quy định chung về bảo vệ môi trường không khí
Theo quy định tại Điều 12 Luật Bảo vệ môi trường 2020, trách nhiệm bảo vệ môi trường không khí không chỉ thuộc về Nhà nước mà còn là nghĩa vụ của mọi tổ chức, cá nhân. Cụ thể:
1. Tổ chức, hộ gia đình, cá nhân hoạt động sản xuất, kinh doanh, dịch vụ có phát thải bụi, khí thải tác động xấu đến môi trường phải có trách nhiệm giảm thiểu và xử lý theo quy định của pháp luật.
2. Chất lượng môi trường không khí phải được quan trắc, giám sát thường xuyên, liên tục và công bố theo quy định của pháp luật.
3. Tình trạng ô nhiễm môi trường không khí phải được thông báo và cảnh báo kịp thời nhằm giảm thiểu tác động đến sức khỏe cộng đồng.
Như vậy, việc công bố chỉ số chất lượng không khí (AQI) sẽ không còn là hoạt động tự nguyện hay rời rạc mà trở thành yêu cầu bắt buộc, thường xuyên và liên tục.
Kế hoạch quản lý chất lượng môi trường không khí: Tầm nhìn 05 năm
Để giải quyết bài toán ô nhiễm một cách căn cơ, Điều 13 Luật Bảo vệ môi trường 2020 đã thiết lập hệ thống kế hoạch quản lý ở hai cấp: quốc gia và cấp tỉnh. Kế hoạch quốc gia sẽ có thời hạn 05 năm, tập trung vào việc đánh giá các nguồn phát thải chính và xây dựng quy chế phối hợp liên vùng.
Tại cấp địa phương, Ủy ban nhân dân cấp tỉnh có trách nhiệm xây dựng kế hoạch riêng dựa trên đặc thù của mình. Điều này giúp các tỉnh, thành phố chủ động hơn trong việc xác định nguyên nhân gây ô nhiễm (do giao thông, xây dựng hay sản xuất công nghiệp) để có biện pháp xử lý phù hợp.
Trách nhiệm của các cơ quan chức năng trong việc cảnh báo ô nhiễm
Một trong những câu hỏi lớn nhất của người dân là: "Khi không khí ô nhiễm, ai sẽ là người thông báo?". Điều 14 Luật Bảo vệ môi trường 2020 đã phân định rõ trách nhiệm này:
- Thủ tướng Chính phủ: Chỉ đạo thực hiện các biện pháp khẩn cấp trong trường hợp ô nhiễm nghiêm trọng trên phạm vi liên tỉnh, liên vùng hoặc xuyên biên giới.
- Bộ Tài nguyên và Môi trường: Xây dựng kế hoạch quốc gia và hướng dẫn các địa phương phương pháp đánh giá chất lượng không khí.
- Ủy ban nhân dân cấp tỉnh: Đây là cơ quan sát sườn nhất với người dân. UBND cấp tỉnh có trách nhiệm đánh giá, theo dõi và công khai thông tin; đồng thời phải cảnh báo cho cộng đồng dân cư khi chất lượng không khí gây hại cho sức khỏe.
Quy định này đảm bảo rằng người dân sẽ nhận được thông tin chính thống, kịp thời từ chính quyền địa phương thay vì chỉ dựa vào các ứng dụng đo lường không chính thức.
Lời khuyên cho người dân trong giai đoạn chuyển tiếp
Mặc dù Luật Bảo vệ môi trường 2020 sẽ có hiệu lực thi hành trong thời gian tới, nhưng ngay từ bây giờ, người dân cần chủ động theo dõi các bản tin thời tiết và môi trường. Việc nắm bắt kịp thời các cảnh báo ô nhiễm sẽ giúp chúng ta điều chỉnh lộ trình di chuyển, sử dụng các thiết bị bảo hộ cá nhân và bảo vệ sức khỏe cho người già, trẻ nhỏ trong gia đình.
Hy vọng với những quy định mới chặt chẽ và quyết liệt, bầu không khí tại Việt Nam sẽ sớm được cải thiện, mang lại môi trường sống trong lành cho mọi người dân.
Chỉ cần truy cập hethongphapluat.com, bạn có thể tra cứu mọi thông tin pháp luật cần thiết.
• Nhanh chóng
• Chính xác
• Tiện lợi
Luật Bảo vệ môi trường 2020 vừa được thông qua đã mang đến những thay đổi căn bản trong việc quản lý chất lượng không khí. Người dân sẽ được cảnh báo kịp thời về tình trạng ô nhiễm để chủ động bảo vệ sức khỏe. Cùng tìm hiểu chi tiết trách nhiệm của các cơ quan chức năng trong bài viết dưới đây.