Giới thiệu chung về Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-13:2008
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-13:2008 quy định phương pháp xác định độ bền ôxy hóa của các loại vật liệu chịu lửa có chứa cacbon. Đây là một trong những chỉ tiêu kỹ thuật quan trọng nhằm đánh giá chất lượng và tuổi thọ của vật liệu trong môi trường làm việc nhiệt độ cao và có sự hiện diện của tác nhân ôxy hóa. Dưới đây là tóm tắt chi tiết nội dung từ Điều 1 đến Điều 4 của tiêu chuẩn này.
1. Phạm vi áp dụng (Điều 1)
Điều khoản này xác định rõ giới hạn và đối tượng áp dụng của tiêu chuẩn:
- Tiêu chuẩn này quy định phương pháp xác định độ bền ôxy hóa của vật liệu chịu lửa định hình chứa cacbon (ví dụ như gạch chịu lửa MgO-C, Al2O3-C, ZrO2-C và các loại vật liệu tương tự).
- Phương pháp thử này cho phép đánh giá định lượng khả năng kháng lại sự xâm nhập và phá hủy của ôxy đối với thành phần cacbon trong cấu trúc vật liệu ở nhiệt độ cao.
- Tiêu chuẩn áp dụng cho các phòng thử nghiệm chuyên ngành, các nhà sản xuất và đơn vị tiêu thụ vật liệu chịu lửa để kiểm tra chất lượng sản phẩm trước khi đưa vào sử dụng thực tế.
2. Tài liệu viện dẫn (Điều 2)
Để áp dụng tiêu chuẩn này một cách chính xác, cần kết hợp viện dẫn các tài liệu kỹ thuật liên quan sau:
- Các tiêu chuẩn về lấy mẫu và chuẩn bị mẫu thử đối với vật liệu chịu lửa định hình nhằm đảm bảo tính đại diện của mẫu đo.
- Các tiêu chuẩn về xác định các tính chất vật lý cơ bản như độ hút nước, độ xốp biểu kiến và khối lượng thể tích của vật liệu chịu lửa (ví dụ các phần khác của bộ tiêu chuẩn TCVN 6530).
- Các tài liệu kỹ thuật liên quan đến việc hiệu chuẩn thiết bị đo nhiệt độ và thiết bị cân phân tích để đảm bảo tính chính xác của phép đo.
3. Nguyên lý thử nghiệm (Điều 3)
Nguyên lý của phương pháp thử được xây dựng dựa trên cơ chế phản ứng hóa học của cacbon ở nhiệt độ cao:
- Mẫu thử có kích thước xác định được nung nóng trong lò điện ở một nhiệt độ quy định (thường là nhiệt độ làm việc thực tế hoặc nhiệt độ tiêu chuẩn được thỏa thuận) dưới dòng khí ôxy hóa (không khí hoặc khí ôxy) kiểm soát lưu lượng.
- Dưới tác động của nhiệt độ và ôxy, thành phần cacbon tự do hoặc cacbon liên kết trong mẫu thử sẽ bị ôxy hóa tạo thành các sản phẩm khí (CO, CO2), dẫn đến việc hình thành lớp mất cacbon (lớp khử cacbon) từ bề mặt ngoài vào trong lòng mẫu.
- Độ bền ôxy hóa của vật liệu được đánh giá thông qua việc đo lường độ dày của lớp bị ôxy hóa (lớp mất cacbon) trực quan trên mặt cắt của mẫu thử, hoặc thông qua sự thay đổi khối lượng của mẫu trước và sau khi thử nghiệm.
4. Thiết bị, dụng cụ và thuốc thử (Điều 4)
Để tiến hành thử nghiệm một cách chính xác, hệ thống thiết bị và dụng cụ cần đáp ứng các yêu cầu kỹ thuật nghiêm ngặt:
- Lò nung điện: Phải có khả năng khống chế và duy trì nhiệt độ ổn định ở mức nhiệt độ thử nghiệm yêu cầu với sai số cho phép cực nhỏ. Lò phải được thiết kế để có thể dẫn dòng khí ôxy hóa đi qua vùng đặt mẫu một cách đồng đều.
- Hệ thống cấp khí: Bao gồm nguồn cấp khí (không khí khô hoặc ôxy), bộ điều chỉnh áp suất và lưu lượng kế để kiểm soát chính xác tốc độ dòng khí đi vào lò nung trong suốt quá trình thử nghiệm.
- Thiết bị đo nhiệt độ: Sử dụng cặp nhiệt điện (can nhiệt) phù hợp kèm theo bộ hiển thị nhiệt độ tự động để giám sát liên tục nhiệt độ trong vùng nung mẫu.
- Cân phân tích: Có độ chính xác phù hợp (thường là độ chính xác đến 0,01 gram hoặc cao hơn tùy thuộc vào kích thước mẫu) để xác định sự thay đổi khối lượng của mẫu thử.
- Thước đo: Thước cặp cơ học hoặc thước cặp điện tử có độ chính xác đến 0,1 mm để đo kích thước hình học của mẫu và chiều sâu của lớp bị ôxy hóa sau khi cắt mẫu.
- Tủ sấy và bình hút ẩm: Dùng để chuẩn bị mẫu, sấy khô mẫu đến khối lượng không đổi và bảo quản mẫu tránh hút ẩm từ môi trường trước khi cân.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Refractories - Test methods - Part 13: Determination of oxidation resistance of refractories containing carbon
Lời nói đầu
TCVN 6530-13:2008 do Viện Vật liệu xây dựng - Bộ Xây dựng biên soạn, Bộ Xây dựng đề nghị, Tổng cục Tiêu chuẩn, Đo lường, Chất lượng thẩm định, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
VẬT LIỆU CHỊU LỬA - PHƯƠNG PHÁP THỬ - PHẦN 13: XÁC ĐỊNH ĐỘ BỀN ÔXY HÓA CỦA VẬT LIỆU CHỊU LỬA CHỨA CACBON
Refractories - Test methods - Part 13: Determination of oxidation resistance of refractories containing carbon
Tiêu chuẩn này quy định phương pháp xác định độ bền ôxy hóa của vật liệu chịu lửa chứa cácbon.
Các tài liệu viện dẫn sau đây là cần thiết khi áp dụng tiêu chuẩn này. Đối với các tài liệu viện dẫn ghi năm công bố thì áp dụng bản được nêu. Đối với các tài liệu viện dẫn không ghi năm công bố thì áp dụng phiên bản mới nhất, bao gồm cả phiên bản sửa đổi (nếu có).
TCVN 7190-2:2002 Vật liệu chịu lửa - Phương pháp lấy mẫu - Phần 2: Lấy mẫu và kiểm tra nghiệm thu sản phẩm định hình.
Trong tiêu chuẩn này sử dụng một số định nghĩa sau:
3.1. Độ bền oxy hóa
Khả năng chống lại sự ôxy hóa của vật liệu trong môi trường ôxy hóa của vật liệu ở nhiệt độ cao.
3.2. Cácbon hóa
Quá trình nhiệt phân các chất chứa cácbon như hắc ín, nhựa các loại... thành sản phẩm khí bay đi và cácbon dư lại trong vật liệu.
4.1. Lò nung
Lò để nung mẫu có khả năng làm việc đến nhiệt độ thí nghiệm (6.1.2.3) và khả năng gia nhiệt (6.1.2.4), có bộ phận điều khiển nhiệt độ.
Lò có thể nung được mẫu thử có kích thước quy định (5.2) đồng thời chứa được hộp cácbon hóa (4.8).
Lò phải đảm bảo phân bố nhiệt độ đồng đều sao cho nhiệt độ các mẫu thử không chênh lệch lớn hơn ± 10oC.
4.2. Quạt gió: Phù hợp quy định 6.1.2.2.
4.3. Lưu lượng kế: Môi trường không khí, khả năng đo lưu lượng từ 1 lít/phút đến 10 lít/phút.
4.4. Ống sứ Corun.
4.5. Tủ sấy có bộ phận điều chỉnh nhiệt độ.
4.6. Thước cặp có độ chính xác đến 0,1 mm.
4.7. Cân thí nghiệm có độ chính xác 0,01g.
4.8. Hộp cácbon hóa và nắp
Được chế tạo bằng thép chịu nhiệt, dày 3 mm chịu được nhiệt độ 1000oC, có kích thước được cho trên Hình 1.

Hình 1 - Hộp các bon hóa và nắp
4.9. Than cốc luyện kim
Kích thước hạt từ 0,5 mm đến 2 mm, trước khi sử dụng đem nung trong hộp cácbon hóa ở n
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-6:1999 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 6: Xác định nhiệt độ biến dạng dưới tải trọng
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-7:2000 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 7: Xác định độ bền sốc nhiệt
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-2:1999 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 2: Xác định khối lượng riêng
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-8: 2003 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 8: Xác định độ bền xỉ
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-9:2007 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 9: Xác định độ dẫn nhiệt bằng phương pháp dây nóng (hình chữ thập)
- 6Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-11:2007 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 11: Xác định độ chịu mài mòn ở nhiệt độ thường
- 7Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-12:2007 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 12: Xác định khối lượng thể tích vật liệu dạng hạt
- 8Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7453:2004 (ISO 836 : 1991) về Vật liệu chịu lửa - Thuật ngữ và định nghĩa
- 9Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6587:2000 về Nguyên liệu sản xuất vật liệu chịu lửa samốt - Đất sét
- 10Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6588:2000 về Nguyên liệu sản xuất vật liệu chịu lửa samot - Cao lanh
- 11Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7707:2007 về Vật liệu chịu lửa - Xác định hàm lượng titan dioxit
- 12Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7709:2007 về Vật liệu chịu lửa - Vữa manhêdi
- 13Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7708:2007 về Vật liệu chịu lửa - Vữa cao alumin
- 14Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7948:2008 về Vật liệu chịu lửa manhedi-cacbon - Phương pháp xác định hàm lượng cacbon tổng
- 1Quyết định 2934/QĐ-BKHCN năm 2008 công bố Tiêu chuẩn quốc gia do Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành
- 2Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 7190-2:2002 về vật liệu chịu lửa - Phương pháp lấy mẫu - Phần 2: Lấy mẫu và kiểm tra nghiệm thu sản phẩm định hình do Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-6:1999 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 6: Xác định nhiệt độ biến dạng dưới tải trọng
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-7:2000 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 7: Xác định độ bền sốc nhiệt
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-2:1999 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 2: Xác định khối lượng riêng
- 6Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-8: 2003 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 8: Xác định độ bền xỉ
- 7Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-9:2007 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 9: Xác định độ dẫn nhiệt bằng phương pháp dây nóng (hình chữ thập)
- 8Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-11:2007 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 11: Xác định độ chịu mài mòn ở nhiệt độ thường
- 9Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-12:2007 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 12: Xác định khối lượng thể tích vật liệu dạng hạt
- 10Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7453:2004 (ISO 836 : 1991) về Vật liệu chịu lửa - Thuật ngữ và định nghĩa
- 11Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6587:2000 về Nguyên liệu sản xuất vật liệu chịu lửa samốt - Đất sét
- 12Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6588:2000 về Nguyên liệu sản xuất vật liệu chịu lửa samot - Cao lanh
- 13Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7707:2007 về Vật liệu chịu lửa - Xác định hàm lượng titan dioxit
- 14Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7709:2007 về Vật liệu chịu lửa - Vữa manhêdi
- 15Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7708:2007 về Vật liệu chịu lửa - Vữa cao alumin
- 16Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7948:2008 về Vật liệu chịu lửa manhedi-cacbon - Phương pháp xác định hàm lượng cacbon tổng
- 17Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-13:2016 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 13: Xác định độ bền ôxy hóa của vật liệu chịu lửa chứa cacbon
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6530-13:2008 về Vật liệu chịu lửa - Phương pháp thử - Phần 13: Xác định độ bền ôxy hoá của vật liệu chịu lửa chứa cacbon
- Số hiệu: TCVN6530-13:2008
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/2008
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 01/08/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
