Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12837:2019 (hoàn toàn tương đương với tiêu chuẩn quốc tế ISO 13009:2015) về Du lịch và các dịch vụ liên quan - Yêu cầu và khuyến nghị đối với hoạt động bãi tắm biển do Ban kỹ thuật tiêu chuẩn quốc gia TCVN/TC 228 Du lịch và các dịch vụ liên quan biên soạn, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng đề nghị, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố. Tiêu chuẩn này thiết lập các hướng dẫn, yêu cầu và khuyến nghị tự nguyện nhằm giúp các nhà vận hành bãi tắm đưa ra các quyết định quản lý hiệu quả, đảm bảo an toàn và chất lượng dịch vụ.
Phạm vi và đối tượng áp dụng
Tiêu chuẩn này áp dụng đối với các tổ chức, cá nhân chịu trách nhiệm quản lý, vận hành bãi tắm biển (bao gồm cả bãi tắm công cộng và bãi tắm thuộc các khu nghỉ dưỡng, khách sạn tư nhân). Tiêu chuẩn cung cấp khung pháp lý và kỹ thuật để đánh giá chất lượng dịch vụ, quản lý an toàn, vệ sinh môi trường và cơ sở hạ tầng bãi tắm.
Nội dung cốt lõi của Tiêu chuẩn TCVN 12837:2019 (Từ Điều 1 đến Điều 4)
1. Phạm vi áp dụng (Điều 1)
- Xác định các yêu cầu và khuyến nghị chung đối với hoạt động quản lý bãi tắm biển nhằm đảm bảo phát triển du lịch bền vững.
- Hướng dẫn các nhà vận hành bãi tắm cung cấp dịch vụ chất lượng cao, bảo vệ môi trường tự nhiên và đảm bảo an toàn tối đa cho khách du lịch.
2. Tài liệu viện dẫn (Điều 2)
- Quy định các tài liệu viện dẫn cần thiết cho việc áp dụng tiêu chuẩn. Các tài liệu này giúp chuẩn hóa các khái niệm và phương pháp đánh giá liên quan đến chất lượng nước, quản lý môi trường và an toàn lao động.
3. Thuật ngữ và định nghĩa (Điều 3)
- Bãi tắm biển (Beach): Khu vực ven bờ biển được xác định rõ ràng, bao gồm cả vùng đất cát/sỏi và vùng nước tiếp giáp được sử dụng cho mục đích tắm biển và giải trí.
- Người vận hành bãi tắm (Beach operator): Tổ chức hoặc cá nhân chịu trách nhiệm quản lý, duy trì và cung cấp các dịch vụ tại bãi tắm.
- Vùng nước tắm (Bathing water): Vùng nước biển ven bờ được chỉ định cho hoạt động bơi lội và tắm biển của công chúng.
- Cơ sở hạ tầng bãi tắm (Beach infrastructure): Các công trình xây dựng cố định hoặc tạm thời phục vụ cho hoạt động của bãi tắm như nhà vệ sinh, phòng thay đồ, tháp cứu hộ, lối đi cho người khuyết tật.
4. Yêu cầu chung và lập kế hoạch quản lý bãi tắm (Điều 4)
- Đánh giá rủi ro và lập kế hoạch: Nhà vận hành phải thực hiện đánh giá rủi ro toàn diện đối với bãi tắm, bao gồm các nguy cơ từ tự nhiên (dòng chảy xa bờ, sứa độc, thời tiết xấu) và các nguy cơ từ hoạt động của con người. Trên cơ sở đó, xây dựng kế hoạch quản lý bãi tắm chi tiết.
- Xác định ranh giới và phân khu chức năng: Cần phân định rõ ràng ranh giới bãi tắm và thiết lập các khu vực chức năng riêng biệt như khu vực dành riêng cho người bơi, khu vực cho các trò chơi thể thao dưới nước có động cơ (mô tô nước, cano) nhằm tránh xung đột và tai nạn.
- Quản lý môi trường: Cam kết bảo vệ hệ sinh thái ven biển, kiểm soát rác thải, nước thải và hạn chế tối đa các tác động tiêu cực đến đa dạng sinh học tại khu vực bãi tắm.
- Hệ thống thông tin và biển báo: Thiết lập hệ thống biển báo chỉ dẫn, cảnh báo nguy hiểm rõ ràng, dễ hiểu bằng nhiều ngôn ngữ tại các vị trí dễ quan sát. Cung cấp thông tin cập nhật về thời tiết, chất lượng nước và các điều kiện an toàn cho du khách.
Hiệu lực thi hành
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12837:2019 có hiệu lực kể từ ngày được Bộ Khoa học và Công nghệ công bố áp dụng. Tiêu chuẩn này đóng vai trò là công cụ tự nguyện nhưng được khuyến khích áp dụng rộng rãi để nâng cao vị thế và thương hiệu của các bãi tắm biển Việt Nam trên bản đồ du lịch quốc tế.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
ISO 13009:2015
DU LỊCH VÀ CÁC DỊCH VỤ LIÊN QUAN - YÊU CẦU VÀ KHUYẾN NGHỊ ĐỐI VỚI HOẠT ĐỘNG BÃI TẮM BIỂN
Tourism and related services - Requirements and recommendations for beach operation
Lời nói đầu
TCVN 12837:2019 hoàn toàn tương đương với ISO 13009:2015;
TCVN 12837:2019 do Viện Nghiên cứu Phát triển Du lịch (Tổng cục Du lịch) biên soạn, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đề nghị, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng thẩm định, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
Lời giới thiệu
Hiện nay, chưa có tiêu chuẩn quốc gia về các bãi tắm và có rất ít các hướng dẫn về quản lý bãi tắm để giúp các nhà khai thác xác định và xây dựng kế hoạch quản lý bãi tắm. Vì vậy, nhiều bãi tắm chưa được phát triển hoặc quản lý theo hướng bền vững, dẫn đến một số bãi tắm mất đi vẻ đẹp tự nhiên và có thể mang lại những trải nghiệm tiêu cực đối với du khách. Tiêu chuẩn này nhằm đưa ra những hướng dẫn để trợ giúp thiết lập các chuẩn đối sánh quốc tế cho việc quản lý và đảm bảo an toàn bãi tắm.
Mục đích của tiêu chuẩn này là giúp các đơn vị khai thác bãi tắm đưa ra quyết định tốt hơn về quản lý các bãi tắm do họ chịu trách nhiệm, áp dụng cách tiếp cận phù hợp dựa trên các thực hành tốt nhất. Ngoài việc tổ chức bãi tắm nói chung, tiêu chuẩn này cũng giới thiệu các khía cạnh quan trọng khác, như cung cấp thông tin và giáo dục về an toàn, biển báo, tiếp cận và phân vùng bãi tắm, giám sát và cứu hộ, chất lượng nước và các cơ sở vật chất bãi tắm.
Mỗi bãi tắm có những đặc trưng riêng của nó. Một bãi tắm có thể có mức hoạt động thấp phần lớn thời gian trong năm, nhưng được xếp vào nhóm bãi tắm có mức hoạt động cao chỉ trong thời gian hai tuần của năm (ví dụ mùa cao điểm hoặc trong dịp lễ hội), vì vậy cần có cách quản lý khác nhau cho phù hợp và có thêm những phương án quản lý tạm thời. Tiêu chuẩn này áp dụng cho cả bãi tắm có mức hoạt động cao và những bãi tắm có mức hoạt động thấp, không có sự phân biệt rõ về các loại bãi tắm.
Đơn vị khai thác bãi tắm có thể lựa chọn áp dụng từng tiêu chí riêng của tiêu chuẩn này cho một bãi tắm cụ thể, như tập hợp tiêu chí để kết luận khi thực hiện đánh giá rủi ro bãi tắm. Đánh giá rủi ro bãi tắm là cách thức đơn giản để giúp rà soát những yêu cầu đối với công tác quản lý và đảm bảo an toàn cho từng bãi tắm.
Để thực hiện tiêu chuẩn này một cách hiệu quả nhất, đơn vị khai thác bãi tắm nên áp dụng một quá trình quản lý rủi ro tích cực, trong đó tập trung vào các rủi ro và mối nguy hiện có tại mỗi bãi tắm và xác định các biện pháp kiểm soát phù hợp cần thiết để giảm khả năng xảy ra về tần suất hoặc ảnh hưởng của các rủi ro (xem Điều 6). Việc đánh giá rủi ro cũng xác định ra loại bãi tắm (nghĩa là bãi tắm có mức hoạt động cao hoặc bãi tắm có mức hoạt động thấp).
DU LỊCH VÀ CÁC DỊCH VỤ LIÊN QUAN - YÊU CẦU VÀ KHUYẾN NGHỊ ĐỐI VỚI HOẠT ĐỘNG BÃI TẮM BIỂN
Tourism and related services - Requirements and recommendations for beach operation
Tiêu chuẩn này đưa ra các yêu cầu chung và khuyến nghị đối với các đơn vị khai thác bãi tắm biển (sau đây gọi là bãi tắm) có cung cấp dịch vụ cho khách du lịch và khách tham quan. Tiêu chuẩn này cũng cung cấp hướng dẫn cho cả đơn vị khai thác bãi tắm và người sử dụng bãi tắm về lập kế hoạch và quản lý bền vững, quyền sử dụng, khai thác bãi tắm, nhu cầu cung cấp cơ sở hạ tầng và dịch vụ bền vững, bao gồm cả an toàn bãi tắm, thông tin và truyền thông, vệ sinh và loại bỏ rác thải.
Tiêu chuẩn này áp dụng cho các bãi tắm trong mùa tắm.
Các tài liệu viện dẫn sau đây rất cần thiết trong việc áp dụng tiêu chuẩn này. Đối với các tài liệu ghi năm công bố, thì áp dụng phiên bản được nêu. Đối với tài liệu không ghi năm công bố, thì áp dụng phiên bản mới nhật (bao gồm cả các sửa đổi, bổ sung).
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12595:2018 về Hệ thống quản lý sự kiện bền vững - Hướng dẫn áp dụng TCVN ISO 20121:2015 trong tổ chức sự kiện du lịch
- 2Tiêu chuẩn quốc gia 12592:2018 (ISO 21101:2014) về Du lịch mạo hiểm - Hệ thống quản lý an toàn - Các yêu cầu
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12594:2018 (ISO 21103:2014) về Du lịch mạo hiểm - Thông tin cho người tham gia
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 13259:2020 về Du lịch cộng đồng - Yêu cầu về chất lượng dịch vụ
- 1Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6450:2007 (ISO/IEC GUIDE 2:2004) về Tiêu chuẩn hoá và các hoạt động có liên quan - Thuật ngữ chung và định nghĩa
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 4898:2009 (ISO 7001 : 2007) về Biểu trưng bằng hình vẽ - Biểu trưng thông tin công cộng
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN ISO/IEC 31010:2013 (IEC/ISO 31010:2009) về Quản lý rủi ro – Kỹ thuật đánh giá rủi ro
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN ISO 9000:2015
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN ISO 31000:2018 (ISO 31000:2018) về Quản lý rủi ro - Hướng dẫn
- 6Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12595:2018 về Hệ thống quản lý sự kiện bền vững - Hướng dẫn áp dụng TCVN ISO 20121:2015 trong tổ chức sự kiện du lịch
- 7Tiêu chuẩn quốc gia 12592:2018 (ISO 21101:2014) về Du lịch mạo hiểm - Hệ thống quản lý an toàn - Các yêu cầu
- 8Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12593:2018 (ISO/TR 21102:2013) về Du lịch mạo hiểm - Người hướng dẫn - Năng lực cá nhân
- 9Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12594:2018 (ISO 21103:2014) về Du lịch mạo hiểm - Thông tin cho người tham gia
- 10Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 13259:2020 về Du lịch cộng đồng - Yêu cầu về chất lượng dịch vụ
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12837:2019 (ISO 13009:2015) về Du lịch và các dịch vụ liên quan - Yêu cầu và khuyến nghị đối với hoạt động bãi tắm biển
- Số hiệu: TCVN12837:2019
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/2019
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 12/07/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
