Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6238-3:2011 (ISO 8124-3:2010) về An toàn đồ chơi trẻ em - Phần 3: Giới hạn mức thôi nhiễm của một số nguyên tố độc hại là văn bản kỹ thuật quan trọng quy định các yêu cầu và phương pháp thử nhằm kiểm soát sự thôi nhiễm của các nguyên tố độc hại từ vật liệu làm đồ chơi. Dưới đây là phần tóm tắt chi tiết và chuyên sâu về các nội dung cốt lõi của tiêu chuẩn này dựa trên dữ liệu được cung cấp.
1. Phạm vi áp dụng và nguyên tắc loại trừ đối với đồ chơi (Điều 1 - Điều 4)
Tiêu chuẩn đưa ra cách tiếp cận thực tế để xác định các loại đồ chơi hoặc bộ phận đồ chơi được miễn trừ hoặc bắt buộc phải áp dụng các giới hạn thôi nhiễm:
- Vật liệu không tiếp xúc được: Không áp dụng tiêu chuẩn này đối với các vật liệu không thể tiếp xúc được trong quá trình sử dụng thông thường hoặc dự đoán trước, do không xảy ra việc thôi nhiễm của các nguyên tố độc hại.
- Đồ chơi không có nguy cơ bị mút, liếm hoặc nuốt: Miễn trừ đối với các đồ chơi hoặc bộ phận đồ chơi mà do chức năng, kích thước, khối lượng hoặc đặc tính của chúng (ví dụ: lớp phủ trên xà ngang xích đu, lốp xe đạp đồ chơi) trẻ sẽ không đưa vào miệng theo hành vi thông thường.
- Cơ sở khoa học về hành vi của trẻ: Các nghiên cứu quan trắc chỉ ra hành vi liếm, mút bằng miệng xuất hiện chủ yếu ở trẻ dưới 18 tháng tuổi (giai đoạn mọc răng) và giảm dần theo độ tuổi, hầu như không đáng kể ở trẻ trên 6 tuổi. Do đó, không có nguy cơ tổn thương đáng kể từ việc nuốt phải nguyên tố độc hại đối với đồ chơi dành cho trẻ trên 6 tuổi.
- Các trường hợp ngoại lệ bắt buộc áp dụng:
- Lớp phủ tiếp xúc được: Có thể bị bong tróc trong quá trình chơi và bị nuốt phải trực tiếp hoặc gián tiếp qua tay, áp dụng cho mọi nhóm tuổi.
- Đồ chơi có thể đưa vào miệng hoặc tiếp xúc với miệng (như thực phẩm mô phỏng, bút chì đi kèm đồ chơi).
- Đồ chơi mà trẻ dễ dàng nuốt phải một lượng lớn (như sơn lỏng, đất sét nặn, gel).
- Bao gói (C.2.2): Các yêu cầu không áp dụng cho bao bì nylon thông thường có hướng dẫn đơn giản, nhưng áp dụng cho các bao bì là một phần của đồ chơi (như hộp đựng tranh ghép hình, bao gói có hướng dẫn chơi) dành cho trẻ dưới 72 tháng tuổi.
2. Mức chấp nhận được tối đa và Độ không đảm bảo thống kê (Điều 4, C.3 & C.4)
Tiêu chuẩn phân tích sâu sắc về các giới hạn kỹ thuật và phương pháp luận trong việc xác định mức thôi nhiễm:
- Điều chỉnh giới hạn Bari (Ba): Mức chấp nhận tối đa của bari hòa tan được tăng từ 500 mg/kg lên 1000 mg/kg. Lý do là việc sử dụng bari sunphat trong đồ chơi thường tạo ra mức bari hòa tan từ 400 mg/kg đến 600 mg/kg trong dung dịch chiết axit. Do độ không đảm bảo thống kê, mức 500 mg/kg cũ gây khó khăn cho việc đánh giá Đạt/Không đạt. Ngoài ra, việc hình thành các tinh thể bari sunphat dạng keo trong quá trình lọc có thể làm tăng ảo nồng độ bari hòa tan vượt quá 500 mg/kg.
- Độ không đảm bảo phân tích: Khác với việc xác định hàm lượng tổng (vốn có độ chính xác cao), phép thử thôi nhiễm phụ thuộc lớn vào điều kiện thử nghiệm (quy trình chiết, cạo, nghiền). Thử nghiệm liên phòng cho thấy kết quả giữa các phòng thí nghiệm có thể lệch từ 25% đến 80% tùy thuộc vào phương pháp chuẩn bị mẫu và thiết bị đo.
- Hệ số hiệu chính: Để giải quyết tranh chấp khi kết quả thử nghiệm cận biên, tiêu chuẩn đưa ra hệ số hiệu chính cho từng nguyên tố. Kết quả phân tích sau khi điều chỉnh bằng hệ số hiệu chính sẽ được dùng làm căn cứ quyết định tính an toàn của đồ chơi.
- Khuyến nghị kiểm soát chất lượng cho phòng thử nghiệm: Các phòng thử nghiệm cần áp dụng hệ thống quản lý chất lượng theo TCVN ISO/IEC 17025, thường xuyên sử dụng mẫu chuẩn đối chứng, tham gia thử nghiệm thành thạo liên phòng và hiệu chuẩn thiết bị (như thiết bị Quang phổ phát xạ plasma - ICP hoặc hấp thụ nguyên tử).
3. Thiết bị, dụng cụ và nguyên tắc lựa chọn phần mẫu thử (Điều 6, Điều 7 & C.5, C.6)
Các yêu cầu kỹ thuật đối với thiết bị và việc chuẩn bị mẫu thử được quy định nghiêm ngặt:
- Thiết bị ly tâm (C.5.3): Việc ly tâm có thể làm tăng hàm lượng bari trong dịch chiết. Do đó, tiêu chuẩn yêu cầu giới hạn ly tâm và thời gian ly tâm (tối đa 10 phút) phải được ghi nhận và báo cáo rõ ràng.
- Dụng cụ chứa (C.5.4): Thể tích tổng của bình chứa phải đủ lớn để đảm bảo không gian lắc hiệu quả trong quá trình chiết.
- Không thử nghiệm mẫu hỗn hợp: Việc phân tích các phần mẫu trộn lẫn nhiều màu sắc hoặc vật liệu khác nhau bị cấm (trừ khi không thể tách rời như các chấm in cực nhỏ). Việc chiết chung có thể gây ra phản ứng hóa học làm kết tủa các nguyên tố độc hại (ví dụ: gốc sunphat làm kết tủa bari), dẫn đến kết quả ảo thấp hơn thực tế. Từng vùng màu/vật liệu phải được xử lý như một mẫu riêng biệt lấy trực tiếp từ đồ chơi.
4. Quy trình chuẩn bị và chiết mẫu cho các loại vật liệu cụ thể (Điều 8 & C.7 - C.10)
Tiêu chuẩn thiết lập các quy trình riêng biệt cho từng nhóm vật liệu để mô phỏng chính xác hành vi của trẻ:
- Giấy và cáctông (8.3.1): Được xử lý như một vật liệu đồng nhất. Không bóc tách lớp phủ bề mặt vì khi trẻ nhai giấy, trẻ sẽ nuốt cả lớp phủ lẫn lớp nền. Phần mẫu thử phải đại diện cho toàn bộ bề mặt.
- Vật liệu dệt (8.4.1): Đối với vải có hoa văn nhiều màu không thể tách rời, mẫu thử phải được cắt sao cho chứa đầy đủ tất cả các màu sắc có trên vật liệu.
- Thủy tinh, gốm sứ và kim loại (8.5.1):
- Miễn thử nghiệm nếu đồ chơi hoặc bộ phận không lọt hoàn toàn vào "ống trụ thử chi tiết nhỏ" (do không có nguy cơ nuốt phải).
- Miễn thử nghiệm nếu các bộ phận này được phủ hoàn toàn và không thể tiếp xúc được.
- Nếu tiếp xúc được (kể cả phủ một phần), phải loại bỏ hoàn toàn lớp phủ trước khi thử nghiệm bề mặt kim loại/gốm/thủy tinh bên dưới. Quy trình chiết được thực hiện tĩnh (không lắc) để giảm thiểu biến động.
- Vật liệu khác (8.6): Áp dụng cho giấy/cáctông có định lượng > 400g/m², gỗ, ván sợi, da, xương... ở dạng nhuộm khối hoặc không nhuộm khối.
5. Bố cục chi tiết của Tiêu chuẩn TCVN 6238-3:2011
Tiêu chuẩn được cấu trúc một cách khoa học bao gồm các phần sau:
- Lời nói đầu
- Lời giới thiệu
- 1. Phạm vi áp dụng
- 2. Tài liệu viện dẫn
- 3. Thuật ngữ và định nghĩa
- 4. Mức chấp nhận được tối đa
- 5. Nguyên tắc
- 6. Thuốc thử và thiết bị, dụng cụ
- 7. Lựa chọn các phần mẫu thử
- 8. Chuẩn bị và chiết các phần mẫu thử
- 8.1. Lớp phủ sơn, vécni, sơn dầu, mực in, polyme và các lớp phủ tương tự
- 8.2. Vật liệu polyme và các vật liệu tương tự, bao gồm các vật liệu bản mỏng được hoặc không được gia cường bằng vật liệu dệt, nhưng loại trừ các vật liệu dệt khác
- 8.3. Giấy và cáctông
- 8.4. Vật liệu dệt tự nhiên, nhân tạo hoặc tổng hợp
- 8.5. Vật liệu bằng thủy tinh/gốm sứ/kim loại
- 8.6. Vật liệu khác được nhuộm khối hoặc không, ví dụ gỗ, ván sợi, xương và da
- 8.7. Vật liệu để lại vết
- 8.8. Vật liệu dẻo dùng để nặn bao gồm đất sét nặn và gel
- 8.9. Sơn, bao gồm sơn bằng tay, vécni, sơn dầu, bột tráng men và vật liệu tương tự ở dạng rắn hoặc dạng lỏng
- 9. Giới hạn phát hiện của phương pháp phân tích định lượng các nguyên tố
- 10. Báo cáo thử nghiệm
- Phụ lục A – Yêu cầu về rây
- Phụ lục B – Chọn quy trình thử nghiệm
- Phụ lục C – Cơ sở và lý do cơ bản để đưa ra các quy định trong tiêu chuẩn
- Thư mục tài liệu tham khảo
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
AN TOÀN ĐỒ CHƠI TRẺ EM – PHẦN 3 : GIỚI HẠN MỨC THÔI NHIỄM CỦA MỘT SỐ NGUYÊN TỐ ĐỘC HẠI
Safety of toys – Part 3 : Migration of certain elements.
Lời nói đầu
TCVN 6238-3:2011 thay thế cho TCVN 6238-3:2008.
TCVN 6238-3:2011 hoàn toàn tương đương với ISO 8124-3:2010.
TCVN 6238-3:2011 do Ban kỹ thuật Tiêu chuẩn quốc gia TCVN/TC 181 An toàn đồ chơi trẻ em biên soạn, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng đề nghị, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
Bộ TCVN 6238, An toàn đồ chơi trẻ em, gồm các phần sau:
- TCVN 6238-1:2011 (ISO 8124-1:2009) Phần 1: Các yêu cầu an toàn liên quan đến tính chất cơ lý;
- TCVN 6238-2:2011 (ISO 8124-2:2007) Phần 2: Yêu cầu chống cháy;
- TCVN 6238-3:2011 (ISO 8124-3:2010) Phần 3: Giới hạn mức thôi nhiễm của một số nguyên tố độc hại;
- TCVN 6238-4A:2011 (ISO 8124-4:2010) Phần 4A: Đu, cầu trượt và các đồ chơi vận động tương tự sử dụng tại gia đình;
- TCVN 6238-4:1997 (EN 71-4:1990) Phần 4: Bộ đồ chơi thực nghiệm về hóa học và các hoạt động liên quan;
- TCVN 6238-5:1997 (EN 71-5:1993) Phần 5: Bộ đồ chơi hóa học ngoài bộ đồ chơi thực nghiệm;
- TCVN 6238-9:2010 (EN 71-9:2005) Phần 9: Hợp chất hóa học hữu cơ – Yêu cầu chung;
- TCVN 6238-10:2010 (EN 71-10:2005) Phần 10: Hợp chất hóa học hữu cơ – Chuẩn bị và chiết mẫu;
- TCVN 6238-11:2010 (EN 71-11:2005) Phần 11: Hợp chất hóa học hữu cơ – Phương pháp phân tích.
Lời giới thiệu
Các yêu cầu của tiêu chuẩn này dựa trên các chiết xuất có thể hòa tan có độc tính đáng kể của một số nguyên tố, các chiết xuất này sinh ra do sử dụng đồ chơi và chúng không được vượt quá các giá trị sau cho mỗi ngày:
- 0,2 µg đối với antimon;
- 0,1 µg đối với asen;
- 25,0 µg đối với bari;
- 0,6 µg đối với cadimi;
- 0,3 µg đối với crom;
- 0,7 µg đối với chì;
- 0,5 µg đối với thủy ngân;
- 5,0 µg đối với selen.
Để diễn giải các giá trị này thì cần phải nhận biết được giới hạn trên của lượng vật liệu đồ chơi bị nuốt vào. Các dữ liệu sẵn có để xác định giới hạn này rất hạn chế. Một giả thuyết được đưa ra là tổng lượng các vật liệu đồ chơi khác nhau nuốt vào trung bình hàng ngày được chấp nhận là 8mg/ngày, tuy nhiên một vài trường hợp cụ thể các giá trị này có thể cao hơn.
Kết hợp giữa lượng vật liệu nuốt vào hàng ngày này với các giá trị mức chiết xuất có thể hòa tan có độc tính đáng kể liệt kê ở trên, tại Bảng 1 người ta đã đưa ra các giới hạn đối với các nguyên tố độc hại tính bằng microgam trên gam vật liệu đồ chơi (miligam trên kilogam). Các giá trị này đã được điều chỉnh để giảm thiểu việc phơi nhiễm của trẻ đối với các nguyên tố độc hại có trong đồ chơi và để đảm bảo khả năng có thể phân tích được, trong đó có xét đến các mức giới hạn có thể đạt được trong các điều kiện sản xuất hiện nay (xem Phụ lục C).
AN TOÀN ĐỒ CHƠI TRẺ EM – PHẦN 3 : GIỚI HẠN MỨC THÔI NHIỄM CỦA MỘT SỐ NGUYÊN TỐ ĐỘC HẠI
Safety of toys – Part 3 : Migration of certain elements
1.1. Tiêu chuẩn này quy định mức chấp nhận được tối đa, phương pháp lấy mẫu và chiết trước khi phân tích mức thôi nhiễm của các nguyên tố antimon, asen, bari, cadimi, crom, chì, thủy ngân và selen từ các vật liệu làm đồ chơi và từ các bộ phận của đồ chơi.
1.2. Các mức chấp nhận được tối đa của sự thôi nhiễm các nguyên tố nêu tại 1.1 được quy định đối với các vật liệu đồ chơi sau đây:
- Các lớp phủ sơn, véc
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Quyết định 1145/QĐ-BKHCN năm 2011 công bố Tiêu chuẩn quốc gia do Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành
- 2Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 4851:1989 (ISO 3696-1987) về nước dùng để phân tích trong phòng thí nghiệm
- 3Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 6238-3:2008 (ISO 8124-3 : 1997) về an toàn đồ chơi trẻ em - Phần 3: Mức giới hạn xâm nhập của các độc tố
- 4Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 6238-2:2008 (ISO 8124-2 : 2007) về an toàn đồ chơi trẻ em - Phần 2 - Yêu cầu chống cháy
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN ISO/IEC 17025:2007 (ISO/IEC 17025 : 2005) về Yêu cầu chung về năng lực của phòng thử nghiệm và hiệu chuẩn
- 6Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 6238-4:1997 (EN 71-4 : 1990) về An toàn đồ chơi trẻ em - Bộ đồ chơi thực nghiệm về hoá học và các hoạt động liên quan
- 7Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 6238-5:1997 (EN 71-5 : 1993) về An toàn đồ chơi trẻ em - Bộ đồ chơi hoá học ngoài bộ đồ chơi thực nghiệm
- 8Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6238-9:2010 (EN 71-9 : 2005) về An toàn đồ chơi trẻ em - Phần 9: Hợp chất hóa học hữu cơ - Yêu cầu chung
- 9Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6238-10:2010 (EN 71-10 : 2005) về An toàn đồ chơi trẻ em - Phần 10: Hợp chất hóa học hữu cơ - Chuẩn bị và chiết mẫu
- 10Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6238-11:2010 (EN 71 - 11 : 2005) về An toàn đồ chơi trẻ em - Phần 10: Hợp chất hóa học hữu cơ - Phương pháp phân tích
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 6238-3:2011 (ISO 8124-3:2010) về An toàn đồ chơi trẻ em - Phần 3: Giới hạn mức thôi nhiễm của một số nguyên tố độc hại
- Số hiệu: TCVN6238-3:2011
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/2011
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 16/08/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
