Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12055:2017 hoàn toàn tương đương với tiêu chuẩn quốc tế CAC/GL 9-1987 (soát xét 2015), đưa ra các nguyên tắc chung mang tính định hướng và kiểm soát đối với việc bổ sung các chất dinh dưỡng thiết yếu vào thực phẩm. Văn bản này đóng vai trò pháp lý và kỹ thuật quan trọng nhằm bảo vệ sức khỏe người tiêu dùng, ngăn ngừa việc lạm dụng bổ sung chất dinh dưỡng và đảm bảo tính trung thực trong việc cung cấp thông tin thực phẩm.
1. Phạm vi áp dụng (Điều 1)
Điều khoản này xác định rõ giới hạn và đối tượng áp dụng của tiêu chuẩn:
- Áp dụng đối với việc bổ sung các chất dinh dưỡng thiết yếu (bao gồm vitamin, khoáng chất và axit amin) vào thực phẩm nhằm mục đích cải thiện tình trạng dinh dưỡng của cộng đồng hoặc các nhóm đối tượng cụ thể.
- Tiêu chuẩn này không áp dụng cho các chất bổ sung được sử dụng với mục đích công nghệ (như chất phụ gia thực phẩm) hoặc các sản phẩm thực phẩm chức năng dạng viên nang, viên nén, trừ khi có quy định riêng biệt.
- Các nguyên tắc này được thiết kế để hướng dẫn các cơ quan quản lý nhà nước và các nhà sản xuất thực phẩm trong việc xây dựng công thức và kiểm soát chất lượng sản phẩm bổ sung vi chất.
2. Các định nghĩa cốt lõi (Điều 2)
Để đảm bảo tính thống nhất trong cách hiểu và áp dụng, tiêu chuẩn đưa ra các định nghĩa pháp lý quan trọng:
- Chất dinh dưỡng thiết yếu: Là chất cần thiết cho sự tăng trưởng, phát triển và duy trì sự sống của cơ thể mà cơ thể không thể tự tổng hợp đủ, bắt buộc phải cung cấp từ nguồn thức ăn bên ngoài.
- Bổ sung chất dinh dưỡng (Addition): Hành vi chủ động đưa thêm một hoặc nhiều chất dinh dưỡng thiết yếu vào thực phẩm, bất kể chất đó đã có sẵn trong thực phẩm trước đó hay chưa.
- Tăng cường vi chất dinh dưỡng (Fortification/Enrichment): Việc bổ sung một hoặc nhiều chất dinh dưỡng thiết yếu vào thực phẩm nhằm mục đích ngăn ngừa hoặc khắc phục sự thiếu hụt dinh dưỡng đã được chứng minh trong cộng đồng hoặc các nhóm dân cư cụ thể.
- Phục hồi dinh dưỡng (Restoration): Việc bổ sung các chất dinh dưỡng vào thực phẩm để bù đắp lượng chất dinh dưỡng bị hao hụt trong quá trình chế biến, bảo quản hoặc vận chuyển.
- Tương đương dinh dưỡng (Nutritional Equivalence): Việc bổ sung chất dinh dưỡng vào thực phẩm thay thế nhằm mục đích làm cho giá trị dinh dưỡng của nó tương đương với thực phẩm mà nó hướng tới thay thế.
3. Nguyên tắc chung đối với việc bổ sung chất dinh dưỡng (Điều 3)
Đây là phần trọng tâm quy định các điều kiện bắt buộc phải tuân thủ khi thực hiện bổ sung chất dinh dưỡng vào thực phẩm:
- Sự cần thiết về mặt dinh dưỡng: Việc bổ sung chất dinh dưỡng chỉ được thực hiện khi có bằng chứng khoa học rõ ràng về sự thiếu hụt hoặc nguy cơ thiếu hụt dinh dưỡng trong cộng đồng, được xác nhận bởi cơ quan y tế có thẩm quyền.
- Đảm bảo an toàn tuyệt đối: Lượng chất dinh dưỡng bổ sung phải nằm trong giới hạn an toàn, không được vượt quá mức dung nạp tối đa (UL) để tránh nguy cơ ngộ độc hoặc gây hại cho sức khỏe người tiêu dùng khi sử dụng thực phẩm trong thời gian dài.
- Tính sinh khả dụng và độ ổn định: Các chất dinh dưỡng được bổ sung phải ở dạng hóa học mà cơ thể dễ dàng hấp thu (có tính sinh khả dụng cao) và phải duy trì được độ ổn định trong suốt thời hạn sử dụng của thực phẩm dưới các điều kiện bảo quản thông thường.
- Không gây hiểu lầm cho người tiêu dùng: Việc bổ sung chất dinh dưỡng không được sử dụng để che giấu chất lượng kém của thực phẩm hoặc đánh lừa người tiêu dùng về giá trị dinh dưỡng thực tế của sản phẩm.
- Không làm thay đổi đặc tính cơ bản của thực phẩm: Việc bổ sung không được làm ảnh hưởng tiêu cực đến mùi vị, màu sắc, trạng thái vật lý hoặc thời hạn bảo quản tự nhiên của thực phẩm.
4. Các yêu cầu đặc thù đối với từng phương thức bổ sung (Điều 4)
Tiêu chuẩn phân loại và đưa ra các yêu cầu kỹ thuật riêng biệt cho từng mục đích bổ sung cụ thể:
- Đối với tăng cường vi chất (Fortification): Phải lựa chọn loại thực phẩm mang (vehicle) phù hợp, là loại thực phẩm được tiêu thụ rộng rãi bởi nhóm đối tượng đích cần can thiệp dinh dưỡng. Quy trình sản xuất phải đảm bảo chất dinh dưỡng được phân bổ đồng đều trong toàn bộ sản phẩm.
- Đối với phục hồi dinh dưỡng (Restoration): Lượng chất dinh dưỡng bổ sung chỉ được giới hạn ở mức bù đắp tối đa bằng lượng ban đầu có trong thực phẩm trước khi chế biến hoặc bảo quản.
- Đối với thực phẩm thay thế (Nutritional Equivalence): Thực phẩm thay thế phải chứa hàm lượng các chất dinh dưỡng thiết yếu tương đương với thực phẩm gốc để không làm suy giảm chất lượng khẩu phần ăn của người tiêu dùng khi họ chuyển đổi sản phẩm.
Tóm lại, TCVN 12055:2017 thiết lập một hành lang kỹ thuật chặt chẽ, cân bằng giữa lợi ích cải thiện sức khỏe cộng đồng và việc kiểm soát an toàn thực phẩm, ngăn ngừa các hành vi lạm dụng bổ sung vi chất không dựa trên cơ sở khoa học.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
TIÊU CHUẨN QUỐC GIA
TCVN 12055:2017
CAC/GL 9-1987, SỬA ĐỔI 1991 VÀ SOÁT XÉT 2015
NGUYÊN TẮC CHUNG ĐỐI VỚI VIỆC BỐ SUNG CÁC CHẤT DINH DƯỠNG THIẾT YẾU VÀO THỰC PHẨM
General principles for the addition of essential nutrients to foods
TCVN 12055:2017 hoàn toàn tương đương với CAC/GL 9-1987, sửa đổi 1991 và soát xét 2015;
TCVN 12055:2017 do Ban kỹ thuật tiêu chuẩn quốc gia TCVN/TC/F3 Nguyên tắc chung về vệ sinh thực phẩm biên soạn, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng thẩm định, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
Tiêu chuẩn này đưa ra các thông tin để hướng dẫn thiết lập các nguyên tắc bổ sung an toàn và hợp lý các chất dinh dưỡng vào thực phẩm.
Các nguyên tắc cần xem xét đến là các quy định trong Nguyên tắc Phân tích nguy cơ của dinh dưỡng của Codex và các Hướng dẫn ứng dụng cho công việc của Ủy ban Dinh dưỡng và Thực phẩm đối với việc sử dụng chế độ ăn uống đặc biệt (Sổ tay thủ tục của CAC), khi áp dụng.
Có thể tham khảo các ấn phẩm của FAO/WHO về hướng dẫn thêm về việc bổ sung các chất dinh dưỡng thiết yếu.
NGUYÊN TẮC CHUNG ĐỐI VỚI VIỆC BỔ SUNG CÁC CHẤT DINH DƯỠNG THIẾT YẾU VÀO THỰC PHẨM
General principles for the addition of essential nutrients to foods
1 Phạm vi áp dụng
Tiêu chuẩn này áp dụng cho tất cả các loại thực phẩm được bổ sung các chất dinh dưỡng thiết yếu, không bao gồm các vitamin và khoáng chất bổ sung[1] vào thực phẩm, không ảnh hưởng đến các quy định trong các tiêu chuẩn và các hướng dẫn đối với các loại thực phẩm dùng cho chế độ ăn đặc biệt.
Các nguyên tắc nêu trong tiêu chuẩn này có thể áp dụng cho việc bổ sung bắt buộc và bổ sung tự nguyện các chất dinh dưỡng thiết yếu, khi thích hợp.
2 Thuật ngữ và định nghĩa
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11427:2016 (CAC/GL 4-1989) về Hướng dẫn chung về việc sử dụng sản phẩm protein thực vật (VPP) trong thực phẩm
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11493:2016 về Thực phẩm - Xác định hàm lượng trans-galactooligosacarid (TGOS) - Phương pháp sắc ký trao đổi ion
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11490:2016 (CEN/TR 15641:2007) về Thực phẩm - Xác định dư lượng thuốc bảo vệ thực vật bằng sắc ký lỏng - Phổ khối lượng hai lần (LC-MS/MS) - Các thông số đo phổ khối lượng hai lần
- 1Quyết định 3890/QĐ-BKHCN năm 2017 công bố Tiêu chuẩn quốc gia đối với thực phẩm do Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7088:2015 (CAC/GL 2-1985 sửa đổi 2013 và soát xét 2015) về Hướng dẫn ghi nhãn dinh dưỡng
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11427:2016 (CAC/GL 4-1989) về Hướng dẫn chung về việc sử dụng sản phẩm protein thực vật (VPP) trong thực phẩm
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11428:2016 (CAC/GL 55:2005) về Hướng dẫn đối với vitamin và chất khoáng bổ sung vào thực phẩm
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11493:2016 về Thực phẩm - Xác định hàm lượng trans-galactooligosacarid (TGOS) - Phương pháp sắc ký trao đổi ion
- 6Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11490:2016 (CEN/TR 15641:2007) về Thực phẩm - Xác định dư lượng thuốc bảo vệ thực vật bằng sắc ký lỏng - Phổ khối lượng hai lần (LC-MS/MS) - Các thông số đo phổ khối lượng hai lần
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12055:2017 (CAC/GL 9-1987, sửa đổi 1991 và soát xét 2015) về Nguyên tắc chung đối với việc bổ sung các chất dinh dưỡng thiết yếu vào thực phẩm
- Số hiệu: TCVN12055:2017
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/2017
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 12/08/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
