Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12030:2018 về Phát thải nguồn tĩnh - Xác định sự giảm phát thải lưu huỳnh tổng số là một văn bản kỹ thuật quan trọng trong hệ thống tiêu chuẩn môi trường Việt Nam. Tiêu chuẩn này thiết lập các nguyên tắc và quy trình kỹ thuật nhằm đo lường, tính toán và xác định hiệu quả giảm thiểu các hợp chất lưu huỳnh từ các nguồn thải công nghiệp cố định. Dưới đây là tóm tắt chi tiết nội dung phần mở đầu và các điều khoản đầu (từ Điều 1 đến Điều 4) của tiêu chuẩn này.
Thông tin chung về TCVN 12030:2018
- Tên tiêu chuẩn: Phát thải nguồn tĩnh - Xác định sự giảm phát thải lưu huỳnh tổng số.
- Ký hiệu: TCVN 12030:2018.
- Mục tiêu: Cung cấp phương pháp chuẩn hóa để đánh giá hiệu suất của các hệ thống xử lý khí thải (như hệ thống khử lưu huỳnh - FGD) tại các cơ sở sản xuất công nghiệp, đảm bảo tính chính xác và thống nhất trong công tác quan trắc môi trường.
Phạm vi áp dụng (Điều 1)
Điều 1 quy định giới hạn không gian, đối tượng và điều kiện áp dụng phương pháp xác định sự giảm phát thải lưu huỳnh:
- Đối tượng áp dụng: Tiêu chuẩn này áp dụng đối với các nguồn phát thải tĩnh (cố định) phát sinh từ quá trình đốt nhiên liệu hoặc các quy trình công nghiệp có chứa lưu huỳnh, điển hình như nhà máy nhiệt điện, nhà máy lọc dầu, nhà máy hóa chất, luyện kim và sản xuất xi măng.
- Mục đích đo đạc: Xác định hiệu quả khử lưu huỳnh bằng cách so sánh lượng lưu huỳnh tổng số đi vào và đi ra khỏi thiết bị kiểm soát khí thải.
- Giới hạn kỹ thuật: Tiêu chuẩn chỉ rõ các điều kiện vận hành của dòng khí thải (nhiệt độ, áp suất, nồng độ chất cản trở) cần thiết để phương pháp đo đạt độ chính xác tối ưu.
Tài liệu viện dẫn (Điều 2)
Để thực hiện đúng quy trình của tiêu chuẩn này, người sử dụng cần áp dụng kết hợp các tài liệu viện dẫn quan trọng sau:
- Các tiêu chuẩn quốc gia (TCVN) và tiêu chuẩn quốc tế liên quan đến phương pháp lấy mẫu khí thải trên ống khói.
- Các tiêu chuẩn về hiệu chuẩn thiết bị đo, phân tích hóa học và bảo đảm chất lượng/kiểm soát chất lượng (QA/QC) trong phòng thí nghiệm.
- Lưu ý: Đối với các tài liệu viện dẫn có ghi năm công bố thì áp dụng bản được nêu. Đối với các tài liệu viện dẫn không ghi năm công bố thì áp dụng phiên bản mới nhất, bao gồm cả các sửa đổi, bổ sung (nếu có).
Thuật ngữ và định nghĩa (Điều 3)
Điều 3 định nghĩa các khái niệm chuyên ngành cốt lõi nhằm thống nhất cách hiểu và thực hành:
- Phát thải nguồn tĩnh (Stationary source emissions): Khí thải được thải ra môi trường từ các vị trí cố định như ống khói, thiết bị thông gió hoặc các cấu trúc công nghiệp tương tự.
- Lưu huỳnh tổng số (Total sulfur): Toàn bộ các hợp chất chứa lưu huỳnh tồn tại trong dòng khí thải (bao gồm lưu huỳnh điôxit - SO2, lưu huỳnh triôxit - SO3, hydro sunfua - H2S, cacbonyl sunfua - COS, cacbon đisunfua - CS2 và các hợp chất lưu huỳnh hữu cơ khác) được quy đổi về một đơn vị tính toán chung.
- Sự giảm phát thải (Emission reduction): Tỷ lệ phần trăm lượng lưu huỳnh tổng số được loại bỏ hoặc giữ lại bởi hệ thống xử lý khí thải so với tổng lượng lưu huỳnh đi vào hệ thống đó.
Nguyên lý xác định sự giảm phát thải (Điều 4)
Điều 4 quy định nguyên tắc kỹ thuật nền tảng để xác định hiệu quả giảm phát thải lưu huỳnh tổng số:
- Lấy mẫu đồng thời: Quá trình lấy mẫu khí thải phải được tiến hành đồng thời tại hai vị trí: điểm trước khi dòng khí đi vào thiết bị xử lý (đầu vào) và điểm sau khi dòng khí đi ra khỏi thiết bị xử lý (đầu ra/ống khói).
- Phương pháp phân tích: Mẫu khí thu thập được phân tích bằng các phương pháp hóa học hoặc vật lý tiêu chuẩn để xác định nồng độ khối lượng của lưu huỳnh tổng số trên một đơn vị thể tích khí khô ở điều kiện tiêu chuẩn.
- Tính toán kết quả: Hiệu quả giảm phát thải được tính bằng công thức toán học dựa trên sự chênh lệch giữa tải lượng (hoặc nồng độ đã hiệu chỉnh) lưu huỳnh tổng số ở đầu vào và đầu ra. Phép tính phải tính đến các yếu tố ảnh hưởng như lưu lượng dòng khí, nhiệt độ, áp suất và hàm lượng ẩm tại mỗi điểm lấy mẫu để đảm bảo tính quy đổi đồng nhất.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
PHÁT THẢI NGUỒN TĨNH - XÁC ĐỊNH SỰ GIẢM PHÁT THẢI LƯU HUỲNH TỔNG SỐ
Determination of total reduced sulfur emissions from stationary sources (impinger technique)
Lời nói đầu
TCVN 12030:2018 xây dựng trên cơ sở tham khảo EPA Method 16A Determination of total reduced sulfur emissions from stationary sources (impinger technique) của Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ.
TCVN 12030:2018 do Tổng cục Môi trường biên soạn, Bộ Tài nguyên và Môi trường đề nghị, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng thẩm định, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
PHÁT THẢI NGUỒN TĨNH - XÁC ĐỊNH SỰ GIẢM PHÁT THẢI LƯU HUỲNH TỔNG SỐ
Determination of total reduced sulfur emissions from stationary sources (impinger technique)
CẢNH BÁO Phương pháp này có thể phải sử dụng các vật liệu, quy trình vận hành và thiết bị nguy hại. Phương pháp thử này có thể không đề cập đến tất cả các vấn đề về an toàn liên quan đến việc sử dụng chúng. Người sử dụng phương pháp thử này phải có trách nhiệm thiết lập các quy định về an toàn và sức khỏe phù hợp cũng như xác định khả năng áp dụng các giới hạn quy định trước khi thực hiện phương pháp này.
Tiêu chuẩn này quy định phương pháp xác định sự giảm phát thải lưu huỳnh tổng số từ các nguồn tĩnh. Tiêu chuẩn này áp dụng để xác định các chất được nêu ở Bảng 1 dưới đây.
Bảng 1- Các chất được xác định
| Chất phân tích | Số CAS | Độ nhạy |
| Lưu huỳnh khử tổng số (TRS) bao gồm cả: |
| Xem 13.1 |
| Dimetyl disunphua [(CH3)2S2] | 62-49-20 |
|
| Dimetyl sunphua [(CH3)2S] |
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 9468:2012 (ISO 23210 : 2009) về Phát thải nguồn tĩnh - Xác định nồng độ khối lượng bụi PM10/PM2,5 trong khí ống khói - Phép đo ở nồng độ thấp sử dụng thiết bị va đập
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 8496:2010 (ISO 15713:2006) về Phát thải nguồn tĩnh - Lấy mẫu và xác định hàm lượng florua thế khí
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11304:2016 về Phát thải nguồn tĩnh - Phương pháp phân tích khí khối lượng mol phần tử khí khô
- 1Quyết định 1385/QĐ-BKHCN năm 2018 công bố Tiêu chuẩn quốc gia do Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 9468:2012 (ISO 23210 : 2009) về Phát thải nguồn tĩnh - Xác định nồng độ khối lượng bụi PM10/PM2,5 trong khí ống khói - Phép đo ở nồng độ thấp sử dụng thiết bị va đập
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 8496:2010 (ISO 15713:2006) về Phát thải nguồn tĩnh - Lấy mẫu và xác định hàm lượng florua thế khí
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11303:2016 về Phát thải nguồn tĩnh - Lấy mẫu và đo vận tốc
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11304:2016 về Phát thải nguồn tĩnh - Phương pháp phân tích khí khối lượng mol phần tử khí khô
- 6Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11306:2016 về Phát thải nguồn tĩnh - Xác định lưu huỳnh dioxit
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12030:2018 về Phát thải nguồn tĩnh - Xác định sự giảm phát thải lưu huỳnh tổng số
- Số hiệu: TCVN12030:2018
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/2018
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 20/08/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
