Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12905:2020 về Thuốc bảo vệ thực vật - Đánh giá rủi ro do Bộ Khoa học và Công nghệ công bố, đưa ra các nguyên tắc, quy trình và hướng dẫn kỹ thuật nhằm đánh giá rủi ro của thuốc bảo vệ thực vật đối với sức khỏe con người và môi trường trong quá trình đăng ký và sử dụng.
Phạm vi áp dụng và đối tượng điều chỉnhTCVN 12905:2020 áp dụng đối với các cơ quan quản lý nhà nước, các tổ chức, cá nhân hoạt động trong lĩnh vực khảo nghiệm, đăng ký, sản xuất, kinh doanh và sử dụng thuốc bảo vệ thực vật tại Việt Nam. Tiêu chuẩn này tập trung vào việc đánh giá mức độ rủi ro đối với sức khỏe của các nhóm đối tượng trực tiếp hoặc gián tiếp tiếp xúc với thuốc bảo vệ thực vật, bao gồm người vận hành thiết bị phun thuốc, người lao động trên đồng ruộng, người dân sinh sống xung quanh và người qua đường.
Các thuật ngữ và định nghĩa cốt lõi- Mối nguy (Hazard): Thuộc tính độc học vốn có của thuốc bảo vệ thực vật có khả năng gây ra các tác động bất lợi cho sức khỏe con người hoặc sinh vật có ích.
- Phơi nhiễm (Exposure): Quá trình con người hoặc các yếu tố môi trường tiếp xúc với thuốc bảo vệ thực vật thông qua các con đường như da, hô hấp hoặc tiêu hóa.
- Rủi ro (Risk): Xác suất và mức độ nghiêm trọng của các tác động có hại đối với sức khỏe hoặc môi trường phát sinh từ việc phơi nhiễm với thuốc bảo vệ thực vật trong các điều kiện cụ thể.
- Mức phơi nhiễm chấp nhận được đối với người vận hành (AOEL): Lượng hoạt chất tối đa mà người vận hành có thể tiếp xúc hàng ngày mà không gây ra bất kỳ tác động có hại nào đến sức khỏe.
Theo quy định tại tiêu chuẩn, quy trình đánh giá rủi ro phải được thực hiện một cách khoa học và hệ thống thông qua bốn bước cơ bản sau:
- Nhận diện mối nguy: Xác định các đặc tính độc học của hoạt chất và thành phẩm thuốc bảo vệ thực vật dựa trên các kết quả thử nghiệm độc tính cấp tính, độc tính bán trường diễn, độc tính mãn tính, khả năng gây ung thư, đột biến gen và độc tính sinh sản.
- Xác định đặc tính mối nguy: Thiết lập mối quan hệ giữa liều lượng và phản ứng độc học để xác định ngưỡng không gây tác động có hại quan sát được (NOAEL) và từ đó tính toán giá trị AOEL.
- Đánh giá phơi nhiễm: Ước lượng mức độ tiếp xúc thực tế của người vận hành, người lao động và cư dân dựa trên các mô hình toán học hoặc số liệu đo đạc thực tế, có tính đến các yếu tố như phương pháp phun rải, liều lượng sử dụng, loại cây trồng và việc sử dụng trang thiết bị bảo hộ cá nhân (PPE).
- Xác định đặc tính rủi ro: So sánh mức độ phơi nhiễm dự kiến với giá trị AOEL đã thiết lập. Nếu mức độ phơi nhiễm nhỏ hơn hoặc bằng AOEL, rủi ro được coi là ở mức chấp nhận được. Nếu mức độ phơi nhiễm vượt quá AOEL, rủi ro không chấp nhận được và cần phải áp dụng các biện pháp giảm thiểu hoặc từ chối đăng ký sử dụng.
Khi kết quả đánh giá cho thấy rủi ro vượt ngưỡng an toàn, tiêu chuẩn hướng dẫn áp dụng các biện pháp giảm thiểu rủi ro kỹ thuật và quản lý bao gồm:
- Yêu cầu bắt buộc sử dụng các trang thiết bị bảo hộ cá nhân chuyên dụng phù hợp với từng nhóm độc của thuốc.
- Khuyến cáo thay đổi phương thức phun rải hoặc áp dụng công nghệ phun giảm thiểu sự phát tán của thuốc ra môi trường xung quanh.
- Quy định cụ thể về thời gian cách ly sau khi phun thuốc trước khi cho phép người lao động quay trở lại khu vực canh tác.
- Giới hạn khu vực sử dụng, nồng độ áp dụng hoặc đối tượng cây trồng được phép xử lý thuốc.
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12905:2020 có hiệu lực kể từ ngày công bố. Tiêu chuẩn này là căn cứ kỹ thuật quan trọng giúp các cơ quan quản lý chuyên ngành nâng cao năng lực thẩm định hồ sơ đăng ký thuốc bảo vệ thực vật, hướng tới mục tiêu phát triển nông nghiệp bền vững và bảo vệ sức khỏe cộng đồng.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
THUỐC BẢO VỆ THỰC VẬT - ĐÁNH GIÁ RỦI RO
Pesticides - Risk assessment
Lời nói đầu
TCVN 12905 : 2020 do Cục Bảo vệ thực vật biên soạn, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đề nghị, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng thẩm định, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
Lời giới thiệu
Thuốc bảo vệ thực vật chỉ có thể gây nguy hiểm và ảnh hưởng đến sức khỏe con người khi chúng xâm nhập vào cơ thể. Đối với thuốc bảo vệ thực vật hóa học, có ba con đường chính có thể xâm nhập vào cơ thể con người:
- Qua đường hô hấp: qua không khí, hơi, bụi thuốc bảo vệ thực vật bị phổi hấp thu.
- Qua da và mắt: thuốc bảo vệ thực vật dạng rắn - lỏng - khí khi tiếp xúc cơ thể qua da hoặc mát có thể làm tổn thương tại nơi tiếp xúc hoặc hấp thu qua da thấm vào máu.
- Qua đường miệng: điều này xảy ra khi có sự tồn dư của thuốc bảo vệ thực vật trong thực phẩm, đồ uống và cũng có thể xảy ra trường hợp thuốc bảo vệ thực vật xâm nhập qua đường tiêu hóa khí hít phải các bụi hóa chất vào họng và nuốt nó. Khi thuốc bảo vệ thực vật đi vào cơ thể qua đường tiêu hóa, một số hóa chất sẽ ngấm vào máu rồi đi khắp cơ thể ảnh hưởng đến cơ quan nội tạng như gan, thận ... hoặc hệ thần kinh.
Trong quá trình làm việc, người lao động thường xuyên phải tiếp xúc với các loại thuốc bảo vệ thực vật dạng rắn, lỏng, bụi, hơi, khí và sương. Người lao động có thể nhận biết được những hóa chất dạng rắn và lỏng, nhưng đối với các hóa chất dạng bụi và sương thông thường chỉ phát hiện được khi chúng có kích thước hạt lớn, nồng độ cao, còn đối với các dạng hơi và khí thì thường không nhận biết được, trừ một số chất có mùi.
Các yếu tố ảnh hưởng đến mức độ rủi ro khi tiếp xúc thuốc bảo vệ thực vật:
- Mức độ độc của thuốc bảo vệ thực vật hóa học: Hóa chất càng độc, càng có nhiều khả năng gây ra các vấn đề về sức khỏe, ngay cả với một lượng nhỏ. Tổ chức Hệ thống hài hòa toàn cầu về phân loại và ghi nhãn hóa chất (GHS) đã phân loại mức độ độc của hóa chất thành 5 cấp độ.
- Khối lượng của thuốc bảo vệ thực vật hóa học tiếp xúc: Hóa chất xâm nhập vào cơ thể với lượng càng lớn, thì mức độ nguy hiểm càng cao.
- Thời gian tiếp xúc của thuốc bảo vệ thực vật hóa học: Thời gian tiếp xúc càng dài thì mức độ nguy hiểm càng lớn. Thời gian tiếp xúc phải được xem xét cả thời gian tiếp xúc hàng ngày và thời gian thời gian lặp lại hàng tháng, hàng năm.
Đánh giá mức độ rủi ro là căn cứ khoa học quan trọng để xây dựng các
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 13262-5:2021 về Thuốc bảo vệ thực vật - Phần 5: Xác định hàm lượng hoạt chất fenthion bằng phương pháp sắc ký khí
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 13712:2023 về Thuốc bảo vệ thực vật - Xác định hàm lượng nano bạc bằng phương pháp phổ hấp thụ nguyên tử
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12786:2019 về Thuốc bảo vệ thực vật - Xác định hàm lượng hoạt chất Metolachlor
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12787:2019 về Thuốc bảo vệ thực vật - Xác định hàm lượng hoạt chất Niclosamide
- 1Quyết định 3174/QĐ-BKHCN năm 2020 công bố Tiêu chuẩn quốc gia về Thuốc bảo vệ thực vật và Kiểm dịch thực vật do Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 13262-5:2021 về Thuốc bảo vệ thực vật - Phần 5: Xác định hàm lượng hoạt chất fenthion bằng phương pháp sắc ký khí
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 13712:2023 về Thuốc bảo vệ thực vật - Xác định hàm lượng nano bạc bằng phương pháp phổ hấp thụ nguyên tử
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12786:2019 về Thuốc bảo vệ thực vật - Xác định hàm lượng hoạt chất Metolachlor
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12787:2019 về Thuốc bảo vệ thực vật - Xác định hàm lượng hoạt chất Niclosamide
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 12905:2020 về Thuốc bảo vệ thực vật - Đánh giá rủi ro
- Số hiệu: TCVN12905:2020
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/2020
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 01/08/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
