Tiêu chuẩn xây dựng Việt Nam TCXD 40:1987 về "Kết cấu xây dựng và nền - Nguyên tắc cơ bản về tính toán" là văn bản kỹ thuật pháp lý quan trọng, đặt nền móng cho phương pháp tính toán kết cấu theo trạng thái giới hạn tại Việt Nam. Dưới đây là phần tóm tắt chi tiết nội dung cốt lõi từ Phần mở đầu và các Điều khoản đầu tiên (từ Điều 1 đến Điều 4) của tiêu chuẩn này.
Điều 1: Phạm vi áp dụng và nguyên tắc chung
- Phạm vi áp dụng: Tiêu chuẩn này quy định những nguyên tắc cơ bản thống nhất để tính toán kết cấu xây dựng và nền của các loại nhà và công trình bằng các vật liệu khác nhau như bê tông, bê tông cốt thép, thép, gạch đá và gỗ.
- Phương pháp tính toán chủ đạo: Toàn bộ hệ thống kết cấu và nền phải được tính toán theo phương pháp trạng thái giới hạn nhằm đảm bảo an toàn chịu lực và khả năng sử dụng bình thường trong suốt quá trình xây dựng và khai thác.
- Yêu cầu về độ bền vững: Kết cấu phải được thiết kế sao cho có đủ độ tin cậy kinh tế - kỹ thuật, tính đến các tác động bất lợi của môi trường và đặc trưng cơ lý của vật liệu theo thời gian.
Điều 2: Các trạng thái giới hạn của kết cấu và nền
Tiêu chuẩn phân chia các trạng thái giới hạn thành hai nhóm chính để kiểm soát toàn diện chất lượng công trình:
- Trạng thái giới hạn thứ nhất (Nhóm I - Về khả năng chịu lực): Nhóm này nhằm ngăn ngừa sự phá hỏng hoàn toàn hoặc mất ổn định của kết cấu và nền. Các chỉ tiêu cần tính toán bao gồm độ bền (sức chịu tải), độ ổn định về hình dáng và vị trí, chống lật, chống trượt, và phá hỏng do mỏi dưới tác động của tải trọng lặp.
- Trạng thái giới hạn thứ hai (Nhóm II - Về điều kiện sử dụng bình thường): Nhóm này nhằm đảm bảo công trình hoạt động bình thường, không gây cản trở hoặc lo ngại cho người sử dụng. Các chỉ tiêu kiểm tra bao gồm độ biến dạng (độ võng, độ lún, độ nghiêng), góc xoay, và sự hình thành hoặc mở rộng vết nứt quá mức cho phép.
Điều 3: Tải trọng và tác động trong tính toán
Quy định chi tiết về cách xác định và phân loại các lực tác động lên kết cấu:
- Phân loại tải trọng: Tải trọng được chia thành tải trọng thường xuyên (trọng lượng bản thân kết cấu, áp lực đất) và tải trọng tạm thời (tải trọng hoạt động trên sàn, gió, tuyết, nhiệt độ, động đất).
- Giá trị tiêu chuẩn và giá trị tính toán: Tải trọng tính toán được xác định bằng cách nhân tải trọng tiêu chuẩn với hệ số tin cậy về tải trọng (hệ số vượt tải). Hệ số này phụ thuộc vào mức độ sai lệch bất lợi có thể xảy ra của tải trọng thực tế so với tiêu chuẩn.
- Tổ hợp tải trọng: Khi thiết kế, phải xét đến các tổ hợp tải trọng bất lợi nhất, bao gồm tổ hợp cơ bản (tải trọng thường xuyên và tạm thời dài hạn/ngắn hạn) và tổ hợp đặc biệt (có thêm tải trọng đặc biệt như động đất, sự cố, cháy nổ).
Điều 4: Đặc trưng của vật liệu và đất nền
Xác định các thông số đầu vào về cường độ và tính chất cơ lý của vật liệu xây dựng và nền đất:
- Đặc trưng tiêu chuẩn: Cường độ tiêu chuẩn của vật liệu được xác định dựa trên các thí nghiệm tiêu chuẩn với xác suất đảm bảo quy định. Đối với đất nền, các đặc trưng tiêu chuẩn bao gồm lực dính đơn vị, góc ma sát trong và mô đun biến dạng.
- Đặc trưng tính toán: Cường độ tính toán của vật liệu thu được bằng cách chia cường độ tiêu chuẩn cho hệ số tin cậy của vật liệu. Hệ số này tính đến sự không đồng nhất của vật liệu và sai số trong quá trình chế tạo, thi công thực tế.
- Hệ số điều kiện làm việc: Để phản ánh sát thực tế làm việc của kết cấu và nền (ảnh hưởng của nhiệt độ, độ ẩm, thời gian tác dụng tải trọng dài hạn), cường độ tính toán được nhân thêm với hệ số điều kiện làm việc tương ứng.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
KẾT CẤU XÂY DỰNG VÀ NỀN - NGUYÊN TẮC CƠ BẢN VỀ TÍNH TOÁN
Building structures and foundations - Basic rules for calculations
Tiêu chuẩn này quy định những nguyên tắc cơ bản về tính toán kết cấu làm bằng các vật liệu khác nhau và nền của tất cả các dạng xây dựng theo trạng thái giới hạn trên cơ sở áp dụng các phương pháp của lý thuyết xác suất và thống kê toán học.
Tiêu chuẩn này bao gồm những nguyên tắc cơ bản về tính toán kết cấu và nền dưới tác dụng của lực. Dựa theo tiêu chuẩn này cần lập tiêu chuẩn thiết kế các kết cấu làm bằng các vật liệu khác nhau và nền nhà, công trình có chức năng khác nhau.
1.1. Kết cấu xây dựng và nền cần tính tới tải trọng và tác động theo phương pháp trạng thái giới hạn.
Cho phép tính toán kết cấu xây dựng và nền của nhà và công trình trên cơ sở những đánh giá về kinh tế theo các tài liệu chuẩn tương ứng.
1.2. Trạng thái giới hạn là trạng thái mà trong đó kết cấu, nền, nhà hoặc công trình thoả mãn các yêu cầu cần thiết khi khai thác thác sử dụng hoặc khi thi công.
1.3. Trạng thái giới hạn được chia thành hai nhóm:
- Nhóm 1: Bao gồm những trạng thái giới hạn dẫn đến việc mất khả năng chịu tải, hay dẫn đến sự bất lợi hoàn toàn về mặt sử dụng kết cấu hoặc nền.
- Nhóm 2: Bao gồm những trạng thái giới hạn gây khó khăn cho việc sử dụng bình thường kết cấu và nền.
Trạng thái giới hạn nhóm 1 gồm:
- Sự mất ổn định tổng thể về hình dáng.
- Sự mất ổn định về vị trí.
- Sự phá huỷ một đặc điểm bất kì nào đó.
- Sự chuyển đổi thành một hệ mới.
- Sự thay đổi hình dạng.
- Trạng thái dẫn đến sự cần thiết phải ngừng khai thác sử dụng do vật liệu biến dạng lớn, do các mối nối bị cắt và do các vết nứt phát triển quá lớn.
- Trạng thái giới hạn thuộc nhóm 2 gồm những trạng thái vượt quá mức cho phép
- Sự dao động của kết cấu
- Sự thay đổi vị trí
- Sự tạo thành hoặc phát triển vết nứt.
1.4. Phương pháp tính toán theo trạng thái giới hạn nhằm đảm bảo ngăn chặn khả năng vượt quá trạng thái giới hạn trong toàn bộ thời gian sử dụng kết cấu, nhà hoặc công trình cũng như quá trình thi công.
Việc đảm bảo không vượt quá trạng thái giới hạn quy định tại điểm 1.3 phải phù hợp với mức độ an toàn của kết cấu nhà hoặc công trình.
Những yêu cầu về tiêu chuẩn tính toán phải làm sao cho tải trọng, ứng suất, biến dạng, chuyển vị, vết nứt, v.v...không vượt quá giá trị giới hạn được quy định trong các tiêu chuẩn thiết kế các kết cấu, nền nhà và công trình.
Trong tiêu chuẩn thiết kế kết cấu cho phép quy định những trạng thái giới hạn không yêu cầu trong quá trình tính toán.
1.5. Khi tính toán cần phải chú ý đến các đặc trưng bất lợi có thể xẩy ra của vật liệu và đất, các giá trị bất lợi về tổ hợp tải trọng tác động và trong nhiều trường hợp cần tính đến độ sai lệch bất lợi về kích thước cũng như điều kiện thi công, sử dụng và những điều kiện làm việc đặc biệt của kết cấu và nền. Khi đó cần phải tuân theo tất cả các yêu cầu của tiêu chuẩn này và các tiêu chuẩn tương ứng khác.
Chú thích: Các đặc trưng bất lợi có thể xảy ra là các đặc trưng tương ứng với độ đảm bảo nhất định. Các đặc trưng này được quy định trong các tiêu chuẩn thiết kế.
1.6. Sơ đồ hay mô hình tính toán và các giả thiết cơ bản trong tính toán kết cấu và nền cần phản ánh điều kiện làm việc thực tế của công trình, phù hợp với trạng thái giới hạn đang xét. Khi đó, trong những trường hợp đã được các tiêu chuẩn thiết kế quy định, thì cần phải tính đến:
Những yếu tố quyết định trạng thái ứng suất và biến dạng; những đặc điểm của sự tác động tương hỗ giữa các cấu kiện với nhau và với nền; sự là
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Quyết định 212/QĐ-BXD năm 2013 hủy bỏ Tiêu chuẩn ngành Xây dựng do Bộ trưởng Bộ Xây dựng ban hành
- 2Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 4253:1986 về nền các công trình thủy công - tiêu chuẩn thiết kế
- 3Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 149:1978 về bảo vệ kết cấu xây dựng khỏi bị ăn mòn
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 9379:2012 về Kết cấu xây dựng và nền - Nguyên tắc cơ bản về tính toán
Tiêu chuẩn xây dựng Việt Nam TCXD 40:1987 về kết cấu xây dựng và nền - nguyên tắc cơ bản về tính toán
- Số hiệu: TCXD40:1987
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn XDVN
- Ngày ban hành: 01/01/1987
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 15/09/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
