Thông tư 157-CP được Hội đồng Chính phủ ban hành ngày 19 tháng 8 năm 1966 quy định về chính sách đối với nhân dân bị tai nạn chiến tranh. Đây là một văn bản pháp lý quan trọng trong thời kỳ chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ ở miền Bắc, thể hiện sự quan tâm sâu sắc của Đảng và Nhà nước đối với đời sống, tính mạng và sức khỏe của quần chúng nhân dân, đồng thời củng cố hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.
Phạm vi và đối tượng áp dụng của Thông tư
Thông tư áp dụng đối với toàn thể nhân dân lao động, xã viên hợp tác xã, học sinh, sinh viên, trẻ em và các đối tượng dân thường khác không thuộc biên chế nhà nước hoặc lực lượng vũ trang (vốn đã có chế độ ưu đãi riêng) bị thương hoặc tử vong do bom đạn, chất độc hóa học, hoặc các hành động phá hoại trực tiếp từ chiến tranh gây ra trên lãnh thổ miền Bắc Việt Nam.
Chính sách cứu chữa và trợ cấp y tế đối với người bị thương
- Nạn nhân bị thương do tai nạn chiến tranh được đưa đi cấp cứu và điều trị miễn phí hoàn toàn tại các cơ sở y tế, bệnh viện, bệnh xá của Nhà nước hoặc dân y địa phương.
- Trong thời gian nằm viện điều trị, nếu hoàn cảnh gia đình của nạn nhân gặp khó khăn, thiếu thốn, chính quyền địa phương sẽ xem xét cấp sinh hoạt phí hoặc hỗ trợ tiền ăn hàng ngày từ nguồn ngân sách cứu tế xã hội.
- Đối với những trường hợp bị thương nặng dẫn đến tàn tật, mất khả năng tự phục vụ, Nhà nước hỗ trợ cung cấp các phương tiện trợ giúp sinh hoạt như xe lăn, chân tay giả và các dụng cụ chỉnh hình phù hợp để giúp họ sớm hòa nhập cuộc sống.
Chính sách trợ cấp thương tật vĩnh viễn
- Những người bị tai nạn chiến tranh dẫn đến mất sức lao động vĩnh viễn từ một tỷ lệ nhất định theo giám định y khoa sẽ được xếp hạng thương tật và hưởng trợ cấp thương tật định kỳ hàng tháng hoặc trợ cấp một lần.
- Mức trợ cấp được xác định cụ thể dựa trên mức độ suy giảm khả năng lao động, vai trò của người bị nạn trong gia đình (là lao động chính hay phụ) và hoàn cảnh kinh tế thực tế của gia đình họ nhằm bảo đảm ổn định đời sống tối thiểu.
Chính sách hỗ trợ đối với trường hợp tử vong
- Khi có người dân bị tử vong do tai nạn chiến tranh, Ủy ban hành chính địa phương có trách nhiệm phối hợp cùng gia đình và các đoàn thể tổ chức mai táng chu đáo, trang nghiêm.
- Nhà nước hỗ trợ một khoản tiền mai táng phí trực tiếp cho gia đình hoặc người đứng ra lo liệu hậu sự để giảm bớt gánh nặng chi phí trong hoàn cảnh chiến tranh khó khăn.
- Đối với gia đình có người tử vong là lao động duy nhất hoặc lao động chính, nếu lâm vào cảnh neo đơn, không có nguồn thu nhập, có con nhỏ chưa đến tuổi lao động hoặc cha mẹ già yếu không người phụng dưỡng, sẽ được xét hưởng trợ cấp tuất định kỳ hoặc trợ cấp khó khăn đột xuất.
Trách nhiệm tổ chức thực hiện của các cơ quan và địa phương
- Ủy ban hành chính các cấp (tỉnh, huyện, xã) chịu trách nhiệm toàn diện trong việc chỉ đạo, kiểm tra, đôn đốc các ngành liên quan thực hiện đầy đủ, kịp thời và đúng đối tượng các chính sách cứu tế chiến tranh, tuyệt đối không để xảy ra thất thoát, tiêu cực.
- Ngành Y tế có nhiệm vụ củng cố mạng lưới cấp cứu phòng không, chuẩn bị đầy đủ thuốc men, phương tiện y tế để kịp thời cứu chữa nạn nhân ngay tại trận địa hoặc nơi xảy ra tai nạn.
- Ngành Cứu tế xã hội phối hợp chặt chẽ với các tổ chức quần chúng như Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh niên tổ chức thăm hỏi, động viên tinh thần, giúp đỡ ngày công lao động để sửa chữa nhà cửa, khôi phục sản xuất cho các gia đình bị nạn.
Hiệu lực thi hành
Thông tư 157-CP có hiệu lực thi hành kể từ ngày ban hành (19/08/1966). Các quy định trong Thông tư này được áp dụng thống nhất trên toàn miền Bắc nhằm bảo đảm an sinh xã hội, động viên tinh thần yêu nước và sức mạnh toàn dân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
| HỘI ĐỒNG CHÍNH PHỦ | VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA |
| Số: 157-CP | Hà Nội, ngày 25 tháng 08 năm 1966 |
Để cứu vãn tình trạng ngày càng nguy khốn của chúng, đế quốc Mỹ đang ra sức đẩy mạnh chiến tranh xâm lược miền Nam và tăng cường chiến tranh phá hoại miền Bắc với quy mô ngày càng rộng lớn, tính chất ngày càng ác liệt. Mở rộng chiến tranh phá hoại, đế quốc Mỹ hòng ngăn cản miền Bắc giúp miền Nam và hòng uy hiếp tinh thần chiến đấu của nhân dân ta. Chúng gây những tội ác vô cùng dã man, điên cuồng ném bom, bắn phá những vùng đông dân cư, chợ búa, bệnh viện, trường học, v.v… làm cho số người bị tai nạn chiến tranh ngày thêm nhiều.
Nhưng dưới sự lãnh đạo của Đảng, nhân dân ta không hề nhụt ý chí chiến đấu, trái lại càng tăng thêm quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược. Phát huy truyền thống đoàn kết, nhân dân ta đã hết lòng giúp những người bị tai nạn chiến tranh. Cử chỉ tốt đẹp đó đã động viên được nhiều người thêm hăng hái sản xuất và chiến đấu.
Tuy nhiên, việc giải quyết vấn đề những người bị tai nạn chiến tranh ở một số nơi cũng còn lúng túng, chưa nhanh, chưa gọn làm cho đời sống nhân dân chậm được ổn định.
Rút kinh nghiệm trong thời gian qua, Hội đồng Chính phủ quyết định một số vấn đề về phương hướng công tác và chính sách như sau đối với những người bị tai nạn chiến tranh.
Phải giáo dục, khơi sâu lòng căm thù địch, nâng cao nhiệt tình cách mạng, làm cho mọi người quyết tâm vượt mọi khó khăn, sẵn sàng chịu đựng mọi hy sinh, gian khổ, quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược. Phải dựa vào sức mạnh đoàn kết của nhân dân, phát huy truyền thống giúp đỡ, đùm bọc nhau trong nhân dân, làm cho các đoàn thể quần chúng, nhất là các hợp tác xã, thấy rõ trách nhiệm của mình, tìm mọi biện pháp giúp đỡ những người bị tai nạn chiến tranh.
Dựa trên tư tưởng và tình cảm của nhân dân được nâng cao, các Ủy ban hành chính địa phương cần vận dụng các chính sách cụ thể dưới đây cho phù hợp với tình hình từng nơi:
Mỗi khi địch bắn phá một nơi nào, Ủy ban hành chính địa phương phải lãnh đạo các lực lượng phòng không nhân dân nhanh chóng tổ chức việc tìm kiếm người bị thương, đào bới hầm sập và cấp cứu những người bị nạn.
Khi có người bị thương, ban y tế cơ sở nơi xảy ra tai nạn phải tổ chức ngay việc cấp cứu. Nếu tình hình nghiêm trọng, có nhiều người bị tai nạn, thì các ban y tế lân cận, các bệnh viện, bệnh xá gần đó phải cử người đến giúp đỡ.
Đối với những người bị thương nặng, sau khi cấp cứu bước đầu, phải đưa ngay đến bệnh viện, bệnh xá để tiếp tục cứu chữa. Trong suốt thời gian điều trị tại bệnh viện, bệnh xá, Nhà nước trợ cấp các khoản tiền thuốc, tiền ăn và tiền bồi dưỡng theo chế độ.
Khi có người chết, phải tổ chức chôn cất nhanh, gọn, chu đáo, nhưng đơn giản, thích hợp với thời chiến.
Việc chôn cất do gia đình người bị nạn lo liệu với sự giúp đỡ của hợp tác xã và các đoàn thể, nếu gia đình không đủ khả năng thì Ủy ban hành chính địa phương vận động hợp tác xã và các đoàn thể lo liệu việc chôn cất.
Gặp trường hợp người chết không có gia đình, hoặc là người ở nơi khác đến, thì Ủy ban hành chính địa phương dựa vào hợp tác xã và các đoàn thể, tổ chức việc chôn cất.
Ở những nơi bị địch bắn phá nhiều lần, hoặc ở nơi xảy ra tai nạn lớn, có nhiều người chết mà khả năng của nhân dân, của hợp tác xã ở đó không giải quyết được chôn cất kịp thời, thì Ủy ban hành chính huyện, thị xã, thành phố sở tại cần xem xét từng trường hợp cụ thể mà trích quỹ cứu tế để giúp các hợp tác xã và nhân dân địa phương tổ chức chôn cất.
Đối với trẻ mồ côi vì tai nạn chiến tranh, Ủy ban hành chính địa phương cùng các đoàn thể nhân dân (thanh niên, phụ nữ, công đoàn) các cơ sở sản xuất, nơi làm việc của bố mẹ các cháu có trách nhiệm tìm mọi biện pháp để đảm bảo đời sống cho các cháu, nhất là các cháu nhỏ.
Trước hết phải vận động bà con thân thuộc của các cháu hoặc những người hiếm con, những người có khả năng nhận các cháu về nuôi.
Đối với những gia đình nuôi các cháu mà túng thiếu thì hợp tác xã hoặc tổ chức công đoàn cơ sở cần có biện pháp giúp đỡ (điều hòa lương thực, trợ cấp v.v…). Nếu những biện pháp trên đây không đủ bảo đảm đời sống cho các cháu thì Ủy ban hành chính địa phương đề nghị lên Ủy ban hành chính cấp trên xét trợ cấp thêm cho các cháu.
Các cháu nhỏ gửi vào nhà trẻ được miễn tiền gửi trẻ. Các cháu đi học được miễn học phí và mọi khoản đóng góp khác cho nhà trường.
Đối với các cháu có khả năng lao động, hợp tác xã sở tại cố gắng sắp xếp công việc nhẹ, thích hợp với sức khỏe của các cháu để tăng thu nhập cho gia đình nuôi các cháu, nhưng cần tạo điều kiện cho các cháu có thì giờ đi học.
Ủy ban hành chính địa phương, các đoàn thể thanh niên, phụ nữ, công đoàn, các ban quản trị hợp tác xã cần thường xuyên quan tâm đến đời sống của các cháu, nhất thiết không để cháu nào đói rét, bơ vơ, mất học, cần chú ý giáo dục, động viên những gia đình nuôi các cháu và có biện pháp giúp đỡ các gia đình ấy khi gặp khó khăn.
Đối với những trẻ mồ côi bị tàn phế vì tai nạn chiến tranh mà không có người nhận nuôi, Bộ Nội vụ có trách nhiệm tổ chức các cơ sở để thu nhận các cháu.
4. Đối với những người tàn tật và những người già cả, mất người nương tựa vì tai nạn chiến tranh.
Đối với những người tàn tật, những người già cả mất người nương tựa vì tai nạn chiến tranh, Ủy ban hành chính địa phương cùng hợp tác xã có trách nhiệm tìm mọi biện pháp để bảo đảm đời sống cho họ.
Đối với những người còn khả năng lao động, hợp tác xã tùy theo sức khỏe của từng người mà bố trí việc làm thích hợp, và cần chiếu cố trong lúc tính công điểm, điều hòa lương thực, v.v…
Tùy theo khả năng của mình, Nhà nước sẽ cung cấp lần đầu không lấy tiền nạng hoặc chân giả cho những người què để tạo thêm điều kiện cho họ lao động.
Đối với những người tàn phế và những người già yếu không còn khả năng lao động (kể cả những người mất trí) và tai nạn chiến tranh mà gia đình túng thiếu hoặc không có họ hàng giúp đỡ, thì Ủy ban hành chính địa phương vận động nhân dân giúp và hợp tác xã trích quỹ xã hội để giúp thêm. Nếu những biện pháp trên đây không đủ đảm bảo đời sống cho họ thì Ủy ban hành chính địa phương đề nghị lên cấp trên xét để trợ cấp cứu tế hoặc thu nhận vào các trại an dưỡng.
5. Đối với những người mất hết lương thực, quần áo, nhà cửa vì tai nạn chiến tranh.
Đối với những người mất hết lương thực, quần áo, nhà cửa thì Ủy ban hành chính địa phương vận động tác hợp tác xã và nhân dân trong địa phương giúp đỡ.
Đối với những nơi bị thiệt hại nặng thì có thể vận động nhân dân các địa phương lân cận và công nhân, viên chức các cơ quan, xí nghiệp đóng trong địa phương giúp đỡ thêm. Trong trường hợp cần thiết, Ủy ban hành chính tỉnh, thành phố xét để trợ cấp cứu tế (lương thực, quần áo, v.v…) nhằm bước đầu ổn định đời sống cho những người bị thịêt hại.
Thực hiện chính sách đối với nhân dân bị tai nạn chiến tranh và một vấn đề quan trọng và cấp bách trong tình hình hiện nay, Ủy ban hành chính các cấp phải nêu cao tinh thần trách nhiệm của mình, phải dựa vào nhân dân, động viên mọi khả năng tiềm tàng trong nhân dân để giải quyết tốt vấn đề này, phải giáo dục cho nhân dân, trước hết là cho cán bộ (nhất là cán bộ cơ sở, các ban quản trị hợp tác xã) thấy rõ ý nghĩa quan trọng của vấn đề, thông suốt chính sách của Nhà nước để tích cực thực hiện.
Bộ Nội vụ có trách nhiệm bàn bạc cụ thể với các ngành có liên quan để quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành thông tư này.
| T.M HỘI ĐỒNG CHÍNH PHỦ |
Thông tư 157-CP-1966 về chính sách đối với nhân dân bị tai nạn chiến tranh do Hội đồng Chính phủ ban hành
- Số hiệu: 157-CP
- Loại văn bản: Thông tư
- Ngày ban hành: 25/08/1966
- Nơi ban hành: Hội đồng Chính phủ
- Người ký: Nguyễn Duy Trinh
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Số 11
- Ngày hiệu lực: 09/09/1966
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
