Giới thiệu chung về Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 2737:1995
Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 2737:1995 là văn bản kỹ thuật cốt lõi quy định về tải trọng và tác động dùng để thiết kế các kết cấu xây dựng, nền móng nhà và công trình. Tiêu chuẩn này đóng vai trò quyết định trong việc đảm bảo an toàn chịu lực, độ bền vững và tính kinh tế của công trình trong suốt quá trình xây dựng và vận hành.
Phần mở đầu và các điều khoản đầu (Từ Điều 1 đến Điều 4)
Nội dung trọng tâm của phần mở đầu và các điều khoản đầu tiên thiết lập các nguyên tắc nền tảng cho việc tính toán tải trọng và tác động lên công trình:
- Phạm vi áp dụng (Điều 1): Xác định rõ đối tượng áp dụng tiêu chuẩn bao gồm các công trình xây dựng dân dụng, công nghiệp, nông nghiệp và các công trình khác. Tiêu chuẩn này không áp dụng cho các công trình chuyên dụng có tiêu chuẩn thiết kế riêng biệt (như cầu đường, công trình thủy lợi).
- Nguyên tắc chung (Điều 2): Quy định việc thiết kế kết cấu và nền móng phải được thực hiện theo phương pháp trạng thái giới hạn, đảm bảo công trình không bị phá hỏng hoặc biến dạng quá mức dưới tác động của các tổ hợp tải trọng bất lợi nhất.
- Phân loại tải trọng (Điều 3): Thiết lập hệ thống phân loại tải trọng một cách khoa học dựa trên thời gian tác dụng, bao gồm tải trọng thường xuyên (trọng lượng bản thân kết cấu, áp lực đất...) và tải trọng tạm thời (tạm thời dài hạn, tạm thời ngắn hạn và tải trọng đặc biệt).
- Tổ hợp tải trọng (Điều 4): Hướng dẫn cách thiết lập các tổ hợp tải trọng cơ bản và tổ hợp tải trọng đặc biệt để tính toán sức bền và độ ổn định của kết cấu công trình.
Phần tải trọng dài hạn (Phần dài hạn)
Phần này đi sâu vào việc xác định các giá trị tiêu chuẩn và phương pháp áp dụng đối với các loại tải trọng có tác động kéo dài lên công trình:
- Xác định tải trọng tạm thời dài hạn: Quy định cụ thể về các loại tải trọng tác động liên tục hoặc trong thời gian rất dài lên kết cấu, bao gồm trọng lượng của các thiết bị cố định, áp lực của chất lỏng hoặc chất rời trong các bể chứa, và một phần tải trọng sử dụng trên sàn của các phòng chức năng.
- Hệ số tin cậy và giá trị tiêu chuẩn: Hướng dẫn chi tiết cách tính toán giá trị tiêu chuẩn của tải trọng dài hạn, việc áp dụng các hệ số vượt tải (hệ số tin cậy) nhằm đảm bảo an toàn tối đa cho công trình dưới tác động tích lũy theo thời gian.
- Ảnh hưởng đến biến dạng dài hạn: Quy định việc xem xét tác động dài hạn đối với các hiện tượng từ biến, co ngót của vật liệu (đặc biệt là bê tông) và sự lún lệch của nền móng theo thời gian, giúp ngăn ngừa các vết nứt và hư hỏng kết cấu trong dài hạn.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
TẢI TRỌNG VÀ TÁC ĐỘNG – TIÊU CHUẨN THIẾT KẾ
Loads and Actions norm for design
Lời nói đầu
TCVN 2737 - 1995 thay thế Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 2737-90
TCVN 2737 - 1995 do Viện Khoa học kỹ thuật xây dựng - Bộ Xây dựng biên soạn, Vụ Khoa học Công nghệ - Bộ Xây dựng đề nghị, Bộ Xây dựng ban hành.
TẢI TRỌNG VÀ TÁC ĐỘNG – TIÊU CHUẨN THIẾT KẾ
Loads and Actions norm for design
1.1. Tiêu chuẩn này quy định tải trọng và tác động dùng để thiết kế các kết cấu xây dựng, nền móng nhà và công trình.
1.2. Các tải trọng và tác động do giao thông đường sắt, đường bộ, do sóng biển, do dòng chảy, do bốc xếp hàng hóa, do động đất, do dông lốc, do nhiệt độ, do thành phần động lực của thiết bị sản xuất và phương tiện giao thông… gây ra không quy định trong tiêu chuẩn này được lấy theo các tiêu chuẩn khác tương ứng do Nhà nước ban hành.
1.3. Khi sửa chữa công trình, tải trọng tính toán xác định trên cơ sở kết quả khảo sát thực tế công trình.
1.4. Tác động của khí quyển được lấy theo tiêu chuẩn số liệu khí hậu dùng trong thiết kế xây dựng hiện hành hoặc theo số liệu của Tổng cục Khí tượng thủy văn.
1.5. Tải trọng đối với các công trình đặc biệt quan trọng không đề cập đến trong tiêu chuẩn này mà do các cấp có thẩm quyền quyết định.
1.6. Đối với những ngành có các công trình đặc thù (giao thông, thủy lợi, điện lực, bưu điện,...), trên cơ sở của tiêu chuẩn này cần xây dựng các tiêu chuẩn chuyên ngành cho phù hợp.
2.1. Quy định chung
2.1.1. Khi thiết kế nhà và công trình phải tính đến các tải trọng sinh ra trong quá trình sử dụng, xây dựng cũng như trong quá trình chế tạo, bảo quản và vận chuyển các kết cấu.
2.1.2. Các đại lượng tiêu chuẩn nêu ra trong tiêu chuẩn này là đặc trưng cơ bản của tải trọng.
Tải trọng tính toán là tích của tải trọng tiêu chuẩn với hệ số độ tin cậy về tải trọng. Hệ số này tính đến khả năng sai lệch bất lợi có thể xảy ra của tải trọng so với giá trị tiêu chuẩn và được xác định phụ thuộc vào trạng thái giới hạn được tính đến.
2.1.3. Trong trường hợp có lý do và có số liệu thống kê thích hợp, tải trọng tính toán được phép xác định trực tiếp theo xác suất vượt tải cho trước.
2.1.4. Khi có tác dụng đồng thời của hai hay nhiều tải trọng tạm thời, việc tính toán kết cấu và nền móng theo nhóm thứ nhất và nhóm thứ hai của trạng thái giới hạn phải thực hiện theo các tổ hợp bất lợi nhất của tải trọng hay nội lực tương ứng của chúng.
Các tổ hợp tải trọng được thiết lập từ những phương án tác dụng đồng thời của các tải trọng khác nhau, có kể đến khả năng thay đổi sơ đồ tác dụng của tải trọng.
Khi tính tổ hợp tải trọng hay nội lực tương ứng phải nhân với hệ số tổ hợp.
2.2. Hệ số độ tin cậy g (Hệ số vượt tải)
2.2.1. Hệ số độ tin cậy khi tính toán kết cấu và nền móng phải lấy như sau:
2.2.1.1. Khi tính toán cường độ và ổn định, theo các điều hoặc mục 3.2, 4.2.2, 4.3.3, 4.4.2, 5.8, 6.3, 6.17.
2.2.1.2. Khi tính độ bền mỏi lấy bằng 1. Đối với dầm cầu trục lấy theo các chỉ dẫn ở điều 5.16
2.2.1.3. Khi tính toán theo biến dạng và chuyển vị lấy bằng 1 nếu tiêu chuẩn thiết kế kết cấu và nền móng không đề ra các giá trị khác.
2.2.1.4. Khi tính theo các trạng thái giới hạn khác không được chỉ ra ở các mục 2.2.1.1, 2.2.1.2, 2.2.1.3 thì lấy theo các tiêu chuẩn thiết kế kết cấu và nền móng.
Chú thích:
1) Khi tính toán kết cấu và nền móng theo tải trọng sinh ra trong giai đoạn xây lắp, giá trị tính toán của tải trọng gió giảm đi 20%.
2) Khi tính toán cường độ và ổn định trong điều kiện tác động va chạm của cầu trục và cẩu treo vào gối chắn đường ray, hệ số độ tin cậy lấy bằng 1 đối với tất cả các loại tải trọng.
2.3. Phân loại tải trọng
2.3.1. Tải trọng được chia thành tải trọng thường xuyên và tải trọng tạm thời (dài hạn, ngắn hạn và đặc biệt) tùy theo thời gian tác dụng của chúng.
2.3.2. Tải trọng thường xuyên (tiêu chuẩn hoặc tính toán) là các tải trọng tác dụng không biến đổi trong quá trình xây dựng và sử dụng công trình. Tải trọng tạm thời là các tải trọng có thể không có trong một giai đoạn nào đó của quá trình xây dựng và sử dụng.
2.3.3. Tải trọng thường xuyên gồm có:
2.3.3.1. Khối lượng các phần nhà và công trình, gồm khối lượng các kết cấu chịu lực và các kết cấu bao che;
2.3.3.2. Khối lượng và áp lực của đất (lấp và đắp), áp lực tạo ra do việc khai thác mỏ;
Chú thích - Ứng lực tự tạo hoặc có trước trong kết cấu hay nền móng (kể cả ứng suất trước) phải
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 2737:1995 về tải trọng và tác động - tiêu chuẩn thiết kế
- Số hiệu: TCVN2737:1995
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/1995
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo:
- Ngày hiệu lực: 02/08/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
