Tiêu chuẩn quốc gia TCVN ISO 14090:2020 (hoàn toàn tương đương với tiêu chuẩn quốc tế ISO 14090:2019) về Thích ứng với biến đổi khí hậu - Nguyên tắc, yêu cầu và hướng dẫn là văn bản tiêu chuẩn kỹ thuật quốc gia do Ban kỹ thuật tiêu chuẩn quốc gia TCVN/TC 207 Quản lý môi trường biên soạn, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng đề nghị và Bộ Khoa học và Công nghệ công bố. Tiêu chuẩn này cung cấp một khung cấu trúc mang tính hệ thống giúp các tổ chức chủ động đánh giá, hoạch định và triển khai các biện pháp thích ứng hiệu quả trước các tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu.
Phạm vi và đối tượng áp dụng của tiêu chuẩn
TCVN ISO 14090:2020 được thiết kế để áp dụng cho mọi tổ chức, không phân biệt quy mô, loại hình, tính chất hoạt động, lĩnh vực sản xuất kinh doanh hay vị trí địa lý. Đối tượng áp dụng bao gồm các cơ quan quản lý nhà nước, các doanh nghiệp tư nhân, các tổ chức phi chính phủ và các cộng đồng dân cư mong muốn tích hợp hoạt động thích ứng với biến đổi khí hậu vào các chính sách, chiến lược phát triển, kế hoạch vận hành và quản lý chuỗi cung ứng dài hạn.
Nội dung cốt lõi của các điều khoản đầu (Từ Điều 1 đến Điều 4)
- Điều 1: Phạm vi áp dụng chi tiết
- Tiêu chuẩn này quy định các nguyên tắc, yêu cầu và hướng dẫn cụ thể cho việc thích ứng với biến đổi khí hậu, bao gồm cả việc tích hợp thích ứng vào các quyết định đầu tư và thiết kế hạ tầng.
- Hỗ trợ tổ chức nhận diện và hiểu rõ các rủi ro, cơ hội, khả năng tổn thương và năng lực thích ứng của chính mình trước các kịch bản biến đổi khí hậu khác nhau.
- Khuyến khích việc lồng ghép các biện pháp thích ứng khí hậu vào các hệ thống quản lý hiện hành của tổ chức như hệ thống quản lý môi trường (TCVN ISO 14001) hoặc hệ thống quản lý rủi ro (TCVN ISO 31000).
- Điều 2: Tài liệu viện dẫn
- Tiêu chuẩn này không chứa các tài liệu viện dẫn mang tính bắt buộc phải áp dụng đồng thời. Tuy nhiên, người sử dụng được khuyến khích tham khảo chéo các tiêu chuẩn liên quan trong bộ tiêu chuẩn TCVN ISO 14000 để đảm bảo tính đồng bộ và toàn diện trong công tác quản lý môi trường.
- Điều 3: Thuật ngữ và định nghĩa cốt lõi
Để đảm bảo sự thống nhất trong cách hiểu và áp dụng thực tế, tiêu chuẩn đưa ra các định nghĩa chuẩn hóa cho các khái niệm nền tảng:
- Thích ứng với biến đổi khí hậu (Climate change adaptation): Quá trình điều chỉnh trong các hệ thống tự nhiên hoặc con người nhằm phản ứng lại các kích thích khí hậu thực tế hoặc dự kiến, hoặc các ảnh hưởng của chúng, nhằm giảm thiểu tác hại hoặc tận dụng các cơ hội có lợi.
- Khả năng thích ứng (Adaptive capacity): Khả năng của các hệ thống, tổ chức, con người và các sinh vật khác trong việc điều chỉnh trước các thiệt hại tiềm tàng, tận dụng các cơ hội hoặc ứng phó với các hậu quả của biến đổi khí hậu.
- Khả năng chống chịu (Resilience): Năng lực của một hệ thống có thể hấp thụ các nhiễu loạn, duy trì các cấu trúc và chức năng cơ bản, đồng thời tự phục hồi sau các cú sốc khí hậu.
- Sự tổn thương (Vulnerability): Mức độ mà một hệ thống dễ bị ảnh hưởng và không có khả năng chống chịu trước các tác động bất lợi của biến đổi khí hậu.
- Rủi ro khí hậu (Climate risk): Sự kết hợp giữa xác suất xảy ra các sự kiện khí hậu nguy hại và mức độ nghiêm trọng của hậu quả do chúng gây ra đối với tổ chức.
- Điều 4: Các nguyên tắc định hướng hành động
Để triển khai hiệu quả hoạt động thích ứng, tổ chức cần tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc cơ bản sau:
- Tư duy hệ thống (Systemic thinking): Xem xét các mối quan hệ tương hỗ phức tạp giữa các yếu tố bên trong và bên ngoài tổ chức, tránh việc giải quyết các vấn đề khí hậu một cách cục bộ, rời rạc gây ảnh hưởng tiêu cực đến các bộ phận khác.
- Tính minh bạch và giải trình (Transparency and accountability): Công khai thông tin về các rủi ro khí hậu đã nhận diện và các biện pháp thích ứng được lựa chọn, đồng thời chịu trách nhiệm về các quyết định và tác động của chúng đối với cộng đồng xung quanh.
- Tính bền vững (Sustainability): Đảm bảo các biện pháp thích ứng được lựa chọn không gây ra các tác động tiêu cực gián tiếp đến môi trường, xã hội hoặc kinh tế trong dài hạn, hướng tới mục tiêu phát triển bền vững chung.
- Tính linh hoạt (Flexibility): Thiết kế các giải pháp thích ứng có khả năng điều chỉnh, cập nhật linh hoạt trước những thay đổi của dữ liệu khoa học khí hậu mới và điều kiện thực tế của tổ chức.
- Sự lồng ghép (Integration): Tích hợp toàn diện hoạt động thích ứng vào các quy trình quản lý, hoạch định chiến lược tài chính và ra quyết định hàng ngày của tổ chức thay vì coi đó là một hoạt động độc lập, ngắn hạn.
- Tiếp cận dựa trên bằng chứng (Evidence-based approach): Sử dụng các dữ liệu khoa học, thông tin dự báo khí hậu đáng tin cậy, kết hợp với tri thức địa phương để làm cơ sở vững chắc cho việc đánh giá rủi ro và ra quyết định thích ứng.
Hiệu lực thi hành
TCVN ISO 14090:2020 có hiệu lực áp dụng kể từ ngày được công bố. Tiêu chuẩn này đóng vai trò là công cụ tự nguyện nhưng được khuyến khích áp dụng rộng rãi nhằm nâng cao năng lực tự cường, giảm thiểu thiệt hại kinh tế và bảo vệ môi trường cho các doanh nghiệp, tổ chức tại Việt Nam trước bối cảnh biến đổi khí hậu toàn cầu ngày càng phức tạp.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
TIÊU CHUẨN QUỐC GIA
TCVN ISO 14090:2020
ISO 14090:2019
THÍCH ỨNG VỚI BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU - NGUYÊN TẮC, YÊU CẦU VÀ HƯỚNG DẪN
Adaptation to climate change - Principles, requirements and guidelines
Lời nói đầu
TCVN ISO 14090:2020 hoàn toàn tương đương với ISO 14090:2019.
TCVN ISO 14090:2020 do Ban kỹ thuật tiêu chuẩn quốc gia TCVN/TC 207 Quản lý môi trường biên soạn, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng đề nghị, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
Lời giới thiệu
Biến đổi khí hậu đang tác động đến các tổ chức theo nhiều cách khác nhau và còn tiếp tục như vậy trong nhiều thập kỷ tới, vì khí nhà kính phát thải ra do khởi nguồn của cách mạng công nghiệp. Mức độ biến đổi khí hậu trong tương lai sẽ phụ thuộc vào hiệu quả của những nỗ lực nhằm hạn chế phát thải thêm khí nhà kính và để quản lý các yếu tố khác tác động đến lực bức xạ. Do vậy, việc thích ứng với biến đổi khí hậu là cần thiết để giảm các mối đe dọa và tối đa hóa các cơ hội mang tới cho các tổ chức thuộc mọi loại hình do sự thay đổi của khí hậu.
Tháng 11 năm 2016, Thỏa thuận Paris có hiệu lực nhằm hạn chế sự gia tăng nhiệt độ toàn cầu và nó đã thiết lập mục tiêu thích ứng toàn cầu là “tăng cường năng lực thích ứng, tăng cường khả năng chống chịu và giảm nguy cơ dễ bị tổn thương trước biến đổi khí hậu, nhằm góp phần phát triển bền vững và đảm bảo đáp ứng phó ứng thích hợp trong bối cảnh mục tiêu về nhiệt độ”. Việc thực hiện Thỏa thuận Paris, cùng với các Mục tiêu phát triển bền vững của Liên hợp quốc (UN SDGs) như đã thỏa thuận trong năm 2015, đã giúp thúc đẩy các nỗ lực toàn cầu với các hành động làm giảm phát thải khí nhà kính cũng như xây dựng khả năng chống chịu khí hậu.
Tác động của biến đổi khí hậu có thể là trực tiếp hoặc gián tiếp, có thể có nhiều hình thức khác nhau như thể chất, xã hội, tài chính, chính trị, quy định hoặc uy tín, do đó, thích ứng biến đổi khí hậu có phạm vi rất rộng. Tiêu chuẩn này cho phép các tổ chức ưu tiên phát triển sự thích ứng hiệu lực, hiệu quả, phù hợp với những thách thức biến đổi khí hậu cụ thể mà họ phải đối mặt. Mục đích chính là cung cấp cho các tổ chức một cách tiếp cận nhất quán, có cấu trúc và thực dụng, để ngăn ngừa, giảm nhẹ tác hại có thể do biến đổi khí hậu gây ra, cũng như để tận dụng các cơ hội. Áp dụng phương pháp này cho phép các tổ chức đưa ra sự xem xét thích ứng với biến đổi khí hậu một cách thích hợp trong các quá trình thiết kế, thực hiện, cải tiến, cập nhật chính sách, chiến lược, kế hoạch và các hoạt động.
Việc áp dụng tiêu chuẩn này dự kiến được thực hiện cùng với các ưu tiên khác của tổ chức. Điều này bao gồm thực hiện tất cả các hoạt động thích ứng với biến đổi khí hậu, song song hoặc tích hợp với các hoạt động và ưu tiên bền vững khác, nhằm giảm nhẹ biến đổi khí hậu.
Việc áp dụng tiêu chuẩn này có thể hỗ trợ cho việc chứng minh cho các bên quan tâm biết rằng cách tiếp cận của tổ chức đối với thích ứng biến đổi khí hậu là đáng tin cậy. Tiêu chuẩn này cũng có thể hữu ích cho các cá nhân và tổ chức, có liên quan đến việc mua bán, đầu tư và bảo hiểm, khi tìm hiểu sự thích ứng với biến đổi khí hậu của một tổ chức khác. Tiêu chuẩn này được thiết kế để giúp các tổ chức xây dựng, triển khai các biện pháp và báo cáo về hoạt động thích ứng theo cách có thể kiểm chứng được.
Cách tiếp cận của tiêu chuẩn này phù hợp với tất cả các quy mô và loại hình tổ chức, khi các hoạt động, sản phẩm và dịch vụ của họ có thể bị đe dọa, hoặc trong một số trường hợp, có thể tận dụng lợi thế của biến đổi khí hậu. Cách tiếp cận trong tiêu chuẩn này là lặp đi lặp lại, hỗ trợ các quá trình học tập và cải tiến liên tục đáp ứng tất cả mọi quy mô, từ các tổ chức đa quốc gia, các tổ chức trong khu vực, các lĩnh vực công và tư nhân, các tổ chức tự nguyện và cộng đồng, các doanh nghiệp nhỏ, các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Tiêu chuẩn này là phù hợp, không tính đến phạm vi thích ứng và có thể sử dụng trong bối cảnh thay đổi và biến đổi gia tăng.
Bản chất phi tuyến có chủ đích của phương pháp này cho phép các tổ chức chấp nhận cấu trúc của nó, cho dù họ đang ở giai đoạn nào trong quá trình thích ứng biến đổi khí hậu, từ những người mới bắt đầu thích nghi, đến những người đã lựa chọn được hướng đi. Các tổ chức có thể thấy mình linh hoạt uyển chuyển giữa nhiều yếu tố, tùy thuộc vào những
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7699-2-53:2013 (IEC 60068-2-53:2010) về Thử nghiệm môi trường – Phần 2-53: Các thử nghiệm và hướng dẫn – Thử nghiệm khí hậu kết hợp (nhiệt độ/độ ẩm) và thử nghiệm động lực (rung/xóc)
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7699-2-61:2013 (IEC 60068-2-61:1991) về Thử nghiệm môi trường – Phần 2-61: Các phương pháp thử nghiệm – Thử nghiệm Z/ABDM: Trình tự khí hậu
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 5339:1991 (ST SEV 4201:1983) về Bảo vệ ăn mòn trạm thí nghiệm khí hậu – Yêu cầu chung
- 1Thông báo 75/2016/TB-LPQT hiệu lực của Thỏa thuận Pa-ri thực hiện Công ước khung của Liên hiệp quốc về biến đổi khí hậu (Paris Agreement under the United Nations Framework Convention on Climate Change) do Bộ Ngoại giao ban hành
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7699-2-53:2013 (IEC 60068-2-53:2010) về Thử nghiệm môi trường – Phần 2-53: Các thử nghiệm và hướng dẫn – Thử nghiệm khí hậu kết hợp (nhiệt độ/độ ẩm) và thử nghiệm động lực (rung/xóc)
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 7699-2-61:2013 (IEC 60068-2-61:1991) về Thử nghiệm môi trường – Phần 2-61: Các phương pháp thử nghiệm – Thử nghiệm Z/ABDM: Trình tự khí hậu
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 5339:1991 (ST SEV 4201:1983) về Bảo vệ ăn mòn trạm thí nghiệm khí hậu – Yêu cầu chung
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN ISO 14001:2015 (ISO 14001:2015) về Hệ thống quản lý môi trường - Các yêu cầu và hướng dẫn sử dụng
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN ISO 14090:2020 (ISO 14090:2019) về Thích ứng với biến đổi khí hậu - Nguyên tắc, yêu cầu và hướng dẫn
- Số hiệu: TCVNISO14090:2020
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/2020
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 12/07/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
