Giới thiệu chung về Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11967:2017 (ISO 15858:2016)
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11967:2017 (hoàn toàn tương đương với tiêu chuẩn quốc tế ISO 15858:2016) quy định chi tiết về các yêu cầu an toàn thông tin và giới hạn phơi nhiễm cho phép đối với con người khi tiếp xúc với bức xạ từ các thiết bị UVC. Đây là văn bản kỹ thuật quan trọng nhằm bảo vệ sức khỏe người lao động và cộng đồng trước các nguy cơ tổn thương da và mắt do tia cực tím băng tần C (UVC) gây ra trong quá trình vận hành các thiết bị khử khuẩn không khí, nước và bề mặt.
Phạm vi áp dụng của tiêu chuẩn (Điều 1)
- Đối tượng áp dụng: Tiêu chuẩn này áp dụng đối với tất cả các loại thiết bị sử dụng nguồn phát bức xạ UVC, đặc biệt là các thiết bị hoạt động ở bước sóng ưu tiên 254 nm (thường phát ra từ đèn thủy ngân áp suất thấp).
- Mục đích cốt lõi: Thiết lập các giới hạn phơi nhiễm bức xạ UVC tối đa an toàn cho con người trong môi trường làm việc và sinh hoạt, đồng thời đưa ra các hướng dẫn về nhãn cảnh báo, thông tin an toàn và biện pháp kiểm soát rủi ro.
- Giới hạn loại trừ: Tiêu chuẩn này không áp dụng cho các thiết bị UVC được thiết kế chuyên dụng cho mục đích y tế điều trị trực tiếp trên cơ thể người hoặc các thiết bị bức xạ cực tím thuộc các băng tần khác như UVA và UVB.
Tài liệu viện dẫn và Thuật ngữ định nghĩa (Điều 2 và Điều 3)
- Tài liệu viện dẫn: Tiêu chuẩn viện dẫn các tài liệu kỹ thuật quốc tế của Ủy ban Quốc tế về Chiếu sáng (CIE) và Tổ chức Tiêu chuẩn hóa Quốc tế (ISO) liên quan đến đo lường bức xạ quang học và an toàn sinh học của nguồn sáng.
- Bức xạ cực tím C (UVC): Được định nghĩa là bức xạ điện từ trong dải bước sóng từ 100 nm đến 280 nm. Đây là dải bức xạ có năng lượng cao, có khả năng diệt khuẩn mạnh nhưng cũng gây nguy hiểm lớn cho tế bào sống của con người.
- Độ rọi bức xạ (Irradiance - E): Là mật độ công suất bức xạ thu nhận được trên một đơn vị diện tích bề mặt, tính bằng đơn vị Watt trên mét vuông (W/m²) hoặc Microwatt trên centimet vuông (µW/cm²).
- Liều lượng phơi nhiễm bức xạ (Radiant exposure - H): Là tích phân của độ rọi bức xạ theo thời gian tiếp xúc, đo bằng đơn vị Joule trên mét vuông (J/m²) hoặc Millijoule trên centimet vuông (mJ/cm²).
- Giới hạn phơi nhiễm cho phép (PEL/MPE): Mức bức xạ UVC tối đa mà một người có thể tiếp xúc mà không phải chịu các tác động có hại tức thời hoặc lâu dài đối với mắt và da.
Giới hạn phơi nhiễm UVC cho phép đối với con người (Điều 4)
- Giới hạn phơi nhiễm trong 8 giờ làm việc: Đối với bức xạ UVC ở bước sóng 254 nm, giới hạn phơi nhiễm tối đa cho phép đối với mắt và da không được vượt quá 6,0 mJ/cm² (tương đương 60 J/m²) trong bất kỳ khoảng thời gian 8 giờ làm việc liên tục nào.
- Sự phụ thuộc vào bước sóng: Tiêu chuẩn nhấn mạnh rằng giới hạn phơi nhiễm cho phép thay đổi nghiêm ngặt theo bước sóng của nguồn phát UVC. Các bước sóng ngắn hơn hoặc dài hơn 254 nm có thể có mức giới hạn phơi nhiễm khác nhau dựa trên đường cong hiệu quả sinh học đối với da và mắt.
- Mối quan hệ giữa độ rọi và thời gian tiếp xúc: Để đảm bảo không vượt quá giới hạn 6,0 mJ/cm², thời gian tiếp xúc tối đa cho phép của con người tỷ lệ nghịch với độ rọi bức xạ tại vị trí đứng. Nếu độ rọi bức xạ tăng lên, thời gian tiếp xúc an toàn bắt buộc phải giảm xuống tương ứng theo công thức tính toán tiêu chuẩn.
Các yêu cầu về thông tin an toàn và cảnh báo trên thiết bị
- Nhãn cảnh báo bắt buộc: Tất cả các thiết bị phát ra bức xạ UVC phải được dán nhãn cảnh báo nguy hiểm rõ ràng, dễ đọc tại các vị trí dễ quan sát. Nhãn phải chứa biểu tượng cảnh báo bức xạ cực tím và các cảnh báo bằng văn bản về nguy cơ tổn thương da và mắt.
- Tài liệu hướng dẫn vận hành: Nhà sản xuất phải cung cấp đầy đủ tài liệu hướng dẫn an toàn đi kèm thiết bị, trong đó nêu rõ các thông số kỹ thuật về độ rọi bức xạ, khoảng cách an toàn tối thiểu, và các trang thiết bị bảo hộ cá nhân (PPE) cần thiết khi bảo trì, bảo dưỡng hệ thống.
- Biện pháp kiểm soát kỹ thuật: Khuyến khích tích hợp các hệ thống khóa liên động an toàn (interlocks) tự động ngắt nguồn phát UVC khi phát hiện có sự xâm nhập của con người vào vùng bức xạ nguy hiểm.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
ISO 15858:2016
THIẾT BỊ UVC - THÔNG TIN AN TOÀN - GIỚI HẠN PHƠI NHIỄM CHO PHÉP ĐỐI VỚI CON NGƯỜI
UV-C Devices - Safety information - Permissible human exposure
Lời nói đầu
TCVN 11967:2017 hoàn toàn tương đương với ISO 15858:2016:
TCVN 11967:2017 do Ban kỹ thuật tiêu chuẩn quốc gia TCVN/TC142 Thiết bị làm sạch không khí và các khí khác biên soạn, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng đề nghị, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
Lời giới thiệu
Tiêu chuẩn này được xây dựng để đáp ứng nhu cầu trên toàn thế giới về các yêu cầu kỹ thuật tối thiểu cho sự an toàn của các sản phẩm UVC và thiết bị có gắn đèn UVC. Trong tiêu chuẩn này, đèn khử trùng UVC có thể gây nguy hại cho con người trong toàn bộ dải UVC. Vì đối với sản phẩm có trang bị đèn, bức xạ UVC ưu thế hơn ở bước sóng 254 nm.
Khi so sánh với bức xạ UVA và bức xạ UVB, bức xạ UVC là dạng tia UV có khả năng thấu qua thấp. Các phép đo trên mô người cho thấy mức phản xạ[6] của bức xạ UVC chiếm từ 4 % đến 7 %, dọc theo khoảng bước sóng rộng từ 250 nm dến 400 nm và được hấp thụ ở 2 µm đầu tiên của lớp sừng của da. Do đó, lượng UVC xuyên tới lớp biểu bì là tối thiểu.[7]
Bức xạ UVC là bức xạ không nhìn thấy và sự phơi nhiễm với bức xạ UVC có thể có ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Hư hại thị giác do bức xạ UVC thường bắt đầu với bệnh viêm giác mạc do ánh sáng nhưng cũng có thể gây ra viêm kết mạc do ánh sáng. Các triệu chứng của việc hư hại thị giác có thể không phát hiện được trong vài giờ sau khi phơi nhiễm, triệu chứng này có thể có cảm giác đột ngột như có cát trong mắt, chảy nước mắt, đỏ mắt ở các mức độ khác nhau. Những triệu chứng như vậy có thể xuất hiện trong khoảng từ 1 h đến 12 h sau khi phơi nhiễm UVC và ảnh hưởng hoàn toàn trong khoảng từ 24 h đến 48 h. Việc phơi nhiễm cấp tính quá mức với bức xạ trong dải UVC có thể gây ra sự mất thị lực do khó chịu mắt. Những triệu chứng này thường giảm và biến mất sau vài ngày và không có nguy hại lâu dài.
Nguy hại da bao gồm ban đỏ, mẩn đỏ trên da của bệnh giống như da bị cháy nắng nhưng không phải do da bị phơi nắng. Ảnh hưởng lớn nhất của bệnh ban đỏ xảy ra tại bước sóng 297 nm trong dải UVB. Bức xạ UVA tại bước sóng 254 nm có ảnh hưởng ít hơn trong việc gây ra bệnh ban đỏ. Do đó, cần đánh dấu các vùng phơi nhiễm. Các dấu hiệu cảnh báo cần được đặt ở các địa điểm cố định để bảo vệ nhân viên hoặc người qua lại khỏi tác hại của tia UV. Các địa điểm thích hợp bao gồm cả các cửa vào, thiết bị xử lý không khí bên ngoài, các cửa phòng thiết bị, v.v..
Ủy ban quốc tế về chiếu sáng (CIE) năm 2010 đã hoàn thành việc xem xét lại các rủi ro của chất gây ung thư quang học UVC từ các đèn diệt khuẩn sử dụng các nguyên tắc lý sinh cơ bản do sự mỏng dần lớp sừng và lớp tế bào gai của da. Có thể sử dụng việc khử trùng không khí phía trên một cách an toàn mà không có rủi ro đáng kể đối với các ảnh hưởng lâu dài như là ung thư da.[5]
THIẾT BỊ UVC - THÔNG TIN AN TOÀN - GIỚI HẠN PHƠI NHIỄM CHO PHÉP ĐỐI VỚI CON NGƯỜI
UV-C Devices - Safety information - Permissible human exposure
Tiêu chuẩn này quy định các yêu cầu tối thiểu về an toàn cho con người khi sử dụng các thiết bị đèn UVC.
Tiêu chuẩn này có thể áp dụng cho các hệ thống UVC trong ống dẫn, các hệ thống UVC trong phòng đặt trên cao, các thiết bị UVC khử trùng trong phòng xách tay và các thiết bị UVC khác có thể gây phơi nhiễm cho con người.
Tiêu chuẩn này không áp dụng cho các sản phẩm UVC được sử dụng để khử trùng nước.
Các tài liệu viện dẫn sau rất cần thiết cho việc áp dụng tiêu chuẩn này. Đối với các tài liệu viện dẫn ghi năm công bố thì áp dụng ph
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10344:2014 (IEC 62493:2009) về Đánh giá thiết bị chiếu sáng liên quan đến phơi nhiễm trường điện từ đối với con người
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10900:2015 (IEC 62233:2005) về Phương pháp đo trường điện từ của thiết bị gia dụng và thiết bị tương tự liên quan đến phơi nhiễm lên người
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11317:2016 (ASTM D 6954:2004) về Xác định khả năng phân hủy của vật liệu nhựa phơi nhiễm và thử nghiệm trong môi trường thông qua sự kết hợp của quá trình oxy hóa và phân hủy sinh học
- 1Quyết định 3957/QĐ-BKHCN năm 2017 công bố tiêu chuẩn quốc gia do Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10344:2014 (IEC 62493:2009) về Đánh giá thiết bị chiếu sáng liên quan đến phơi nhiễm trường điện từ đối với con người
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10900:2015 (IEC 62233:2005) về Phương pháp đo trường điện từ của thiết bị gia dụng và thiết bị tương tự liên quan đến phơi nhiễm lên người
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11317:2016 (ASTM D 6954:2004) về Xác định khả năng phân hủy của vật liệu nhựa phơi nhiễm và thử nghiệm trong môi trường thông qua sự kết hợp của quá trình oxy hóa và phân hủy sinh học
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11967:2017 (ISO 15858:2016) về Thiết bị UVC - Thông tin an toàn - Giới hạn phơi nhiễm cho phép đối với con người
- Số hiệu: TCVN11967:2017
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/2017
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 13/08/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
