Pháp lệnh vệ sinh an toàn thực phẩm năm 2003 quy định về việc bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm trong quá trình sản xuất, kinh doanh thực phẩm, đồng thời đề ra các biện pháp phòng ngừa, khắc phục ngộ độc thực phẩm và các bệnh truyền qua thực phẩm nhằm bảo vệ sức khỏe và tính mạng của con người.
Phạm vi điều chỉnh và Đối tượng áp dụng
Pháp lệnh này áp dụng đối với mọi tổ chức, hộ gia đình, cá nhân Việt Nam và tổ chức, cá nhân nước ngoài thực hiện hoạt động sản xuất, kinh doanh thực phẩm trên lãnh thổ Việt Nam. Trong trường hợp điều ước quốc tế mà Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ký kết hoặc gia nhập có quy định khác với Pháp lệnh này thì áp dụng quy định của điều ước quốc tế đó.
- Giải thích từ ngữ và nguyên tắc chung
- Thực phẩm và Vệ sinh an toàn thực phẩm: Thực phẩm là sản phẩm con người ăn, uống ở dạng tươi, sống hoặc đã qua chế biến, bảo quản. Vệ sinh an toàn thực phẩm là các điều kiện và biện pháp cần thiết để bảo đảm thực phẩm không gây hại cho sức khỏe, tính mạng của con người.
- Kinh doanh có điều kiện: Kinh doanh thực phẩm là ngành nghề kinh doanh có điều kiện. Tổ chức, hộ gia đình, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về vệ sinh an toàn thực phẩm do mình cung cấp.
- Quyền và trách nhiệm của người tiêu dùng: Người tiêu dùng có quyền được thông tin và lựa chọn thực phẩm thích hợp; có trách nhiệm thực hiện vệ sinh an toàn thực phẩm, tự bảo vệ mình, tự giác khai báo ngộ độc và có quyền khiếu nại, tố cáo các hành vi vi phạm pháp luật.
- Các hành vi bị nghiêm cấm tuyệt đối
Pháp lệnh nghiêm cấm các hành vi sau đây nhằm bảo vệ an toàn sức khỏe cộng đồng:
- Trồng trọt, chăn nuôi, thu hái, đánh bắt, chế biến, bảo quản, vận chuyển, buôn bán thực phẩm trái quy định pháp luật.
- Sản xuất, kinh doanh thực phẩm ôi thiu, thối rữa, biến chất, nhiễm bẩn, chứa chất độc, chứa ký sinh trùng hoặc vi sinh vật vượt quá mức quy định.
- Kinh doanh thịt chưa qua kiểm tra thú y hoặc không đạt yêu cầu; gia súc, gia cầm, thủy sản chết do bệnh, ngộ độc hoặc chết không rõ nguyên nhân.
- Sản xuất, kinh doanh thực phẩm từ nguyên liệu không phải là thực phẩm hoặc hóa chất ngoài danh mục được phép sử dụng.
- Sản xuất, kinh doanh phụ gia thực phẩm, chất hỗ trợ chế biến, vi chất dinh dưỡng, thực phẩm chức năng, thực phẩm chiếu xạ, thực phẩm biến đổi gen (GMO) khi chưa được cơ quan nhà nước có thẩm quyền cho phép.
- Sử dụng phương tiện bị ô nhiễm hoặc phương tiện đã vận chuyển chất độc hại để vận chuyển thực phẩm.
- Thông tin, quảng cáo, ghi nhãn hàng hóa sai sự thật hoặc có hành vi gian dối khác về vệ sinh an toàn thực phẩm.
- Quy định đối với sản xuất, kinh doanh thực phẩm tươi, sống
- Điều kiện môi trường: Nơi nuôi, trồng, buôn bán thực phẩm tươi, sống phải bảo đảm không bị ô nhiễm bởi môi trường xung quanh và phải cách biệt với các khu vực có khả năng gây ô nhiễm.
- Xử lý chất thải: Phải thực hiện các biện pháp xử lý chất thải theo đúng quy định của pháp luật về bảo vệ môi trường.
- Sử dụng hóa chất và vật tư nông nghiệp: Việc sử dụng phân bón, thức ăn chăn nuôi, thuốc bảo vệ thực vật, thuốc thú y, chất bảo quản, chất kích thích tăng trưởng, tăng trọng phải tuân thủ nghiêm ngặt quy định của pháp luật.
- Trách nhiệm về nguồn gốc: Tổ chức, cá nhân phải bảo đảm thực phẩm không bị ô nhiễm, bảo quản nơi sạch sẽ, cách ly hóa chất độc hại và chịu trách nhiệm về xuất xứ thực phẩm do mình sản xuất, kinh doanh.
- Quy định trong chế biến thực phẩm
- Địa điểm và thiết kế: Nơi chế biến thực phẩm phải đặt trong khu vực đủ điều kiện vệ sinh; được thiết kế, xây dựng, lắp đặt và vận hành bảo đảm yêu cầu vệ sinh an toàn thực phẩm.
- Nguyên liệu và phụ gia: Việc sử dụng nguyên liệu phải bảo đảm an toàn; chỉ được phép sử dụng phụ gia thực phẩm, chất hỗ trợ chế biến, vi chất dinh dưỡng trong Danh mục được phép sử dụng do Bộ Y tế ban hành và phải dùng đúng liều lượng, giới hạn quy định.
- Trang thiết bị và dụng cụ: Thiết bị, dụng cụ tiếp xúc trực tiếp với thực phẩm phải chế tạo bằng vật liệu an toàn; đồ chứa đựng, bao gói không gây ô nhiễm thực phẩm. Nước dùng để chế biến phải đạt tiêu chuẩn quy định; chất tẩy rửa, diệt khuẩn phải an toàn cho sức khỏe con người.
- Bảo quản và vận chuyển thực phẩm
- Bao bì thực phẩm: Phải bảo đảm yêu cầu vệ sinh, bảo vệ thực phẩm không bị ô nhiễm và giữ nguyên chất lượng. Bao bì tiếp xúc trực tiếp phải được thử nghiệm, kiểm nghiệm về vệ sinh an toàn.
- Phương pháp bảo quản: Phải áp dụng phương pháp thích hợp để thực phẩm không bị hư hỏng, biến chất. Đối với thực phẩm chiếu xạ hoặc thực phẩm biến đổi gen (GMO), bắt buộc phải ghi nhãn bằng tiếng Việt rõ ràng và phải được cơ quan có thẩm quyền cho phép lưu hành.
- Vận chuyển thực phẩm: Quá trình vận chuyển phải bảo quản thực phẩm không bị ô nhiễm bởi các tác nhân sinh học, hóa học, lý học. Phương tiện vận chuyển phải làm bằng vật liệu không gây ô nhiễm, dễ tẩy rửa, chống bụi bẩn và duy trì được các điều kiện bảo quản cần thiết.
- Nhập khẩu và xuất khẩu thực phẩm
- Kiểm tra chất lượng: Tổ chức, cá nhân nhập khẩu, xuất khẩu thực phẩm phải có giấy xác nhận đạt yêu cầu vệ sinh an toàn thực phẩm của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.
- Chế độ giảm kiểm tra: Thực phẩm đã được chứng nhận phù hợp tiêu chuẩn hoặc từ các nước có điều ước quốc tế thừa nhận lẫn nhau với Việt Nam có thể được giảm số lần kiểm tra, trừ khi phát hiện dấu hiệu vi phạm.
- Xử lý thực phẩm không đạt chuẩn: Thực phẩm nhập khẩu hoặc xuất khẩu không đạt yêu cầu có thể bị thu hồi, tái chế, chuyển mục đích sử dụng, tiêu hủy hoặc tái xuất. Tổ chức, cá nhân vi phạm phải chịu mọi chi phí phát sinh cho việc xử lý này.
- Điều kiện sản xuất, kinh doanh và công bố tiêu chuẩn
- Chứng nhận đủ điều kiện: Cơ sở sản xuất, kinh doanh thực phẩm có nguy cơ cao phải được cơ quan nhà nước có thẩm quyền cấp giấy chứng nhận đủ điều kiện vệ sinh an toàn thực phẩm.
- Tiêu chuẩn sức khỏe nhân sự: Người trực tiếp sản xuất, kinh doanh thực phẩm phải đạt tiêu chuẩn sức khỏe, không mắc các bệnh truyền nhiễm và có kiến thức về vệ sinh an toàn thực phẩm theo quy định của Bộ Y tế.
- Công bố tiêu chuẩn: Tổ chức, cá nhân có đăng ký kinh doanh phải công bố việc áp dụng Tiêu chuẩn Việt Nam hoặc tiêu chuẩn ngành; tiêu chuẩn cơ sở tự công bố không được thấp hơn tiêu chuẩn ngành và tiêu chuẩn quốc gia.
- Quảng cáo và ghi nhãn thực phẩm
- Quảng cáo thực phẩm: Nội dung quảng cáo phải trung thực, chính xác, rõ ràng, không gây thiệt hại cho người sản xuất và người tiêu dùng. Người quảng cáo phải chịu trách nhiệm về nội dung quảng cáo của mình.
- Ghi nhãn thực phẩm đóng gói sẵn: Bắt buộc phải ghi nhãn trước khi xuất xưởng. Nhãn phải ghi đầy đủ, chính xác về tên thực phẩm, địa chỉ sản xuất, định lượng, thành phần, chỉ tiêu chất lượng chủ yếu, ngày sản xuất, hạn sử dụng, hướng dẫn bảo quản và xuất xứ. Nghiêm cấm ghi nhãn dưới bất kỳ hình thức nào thể hiện thực phẩm có công hiệu thay thế thuốc chữa bệnh.
- Phòng ngừa và khắc phục ngộ độc thực phẩm
- Biện pháp phòng ngừa: Thực hiện giáo dục, tuyên truyền kiến thức; kiểm tra, thanh tra định kỳ; phân tích nguy cơ ô nhiễm và thực hiện lưu mẫu thực phẩm theo quy định.
- Biện pháp khắc phục: Khi xảy ra ngộ độc, phải tổ chức điều trị kịp thời; đình chỉ sản xuất, kinh doanh và thu hồi thực phẩm nhiễm độc; thông báo rộng rãi cho người tiêu dùng và điều tra xác định nguyên nhân.
- Trách nhiệm của các bên: Tổ chức, cá nhân gây ra ngộ độc phải áp dụng ngay biện pháp khắc phục, báo cáo cơ quan chức năng và chịu mọi chi phí khắc phục hậu quả. Ủy ban nhân dân các cấp có trách nhiệm chủ trì thực hiện các biện pháp ngăn chặn lây lan dịch bệnh tại địa phương.
- Quản lý nhà nước và thanh tra chuyên ngành
- Hệ thống quản lý: Chính phủ thống nhất quản lý nhà nước về vệ sinh an toàn thực phẩm. Bộ Y tế chịu trách nhiệm trước Chính phủ thực hiện quản lý nhà nước. Các Bộ, ngành phối hợp quản lý theo lĩnh vực được phân công (sản xuất do Bộ chuyên ngành chủ trì, lưu thông do Bộ Y tế chủ trì). Ủy ban nhân dân các cấp thực hiện quản lý tại địa phương.
- Thanh tra chuyên ngành: Do thanh tra chuyên ngành về vệ sinh an toàn thực phẩm thực hiện. Thanh tra viên có quyền yêu cầu cung cấp tài liệu, lấy mẫu xét nghiệm, niêm phong tang vật, đình chỉ các hành vi vi phạm gây nguy hại đến tính mạng, sức khỏe con người và chịu trách nhiệm trước pháp luật về quyết định của mình.
- Khen thưởng, xử lý vi phạm và hiệu lực thi hành
- Khen thưởng và Xử lý vi phạm: Tổ chức, cá nhân có thành tích được khen thưởng theo quy định. Người có hành vi vi phạm tùy theo tính chất, mức độ sẽ bị xử phạt hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự; nếu gây thiệt hại phải bồi thường. Người lợi dụng chức vụ, quyền hạn vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự.
- Hiệu lực thi hành: Pháp lệnh này có hiệu lực thi hành từ ngày 01 tháng 11 năm 2003. Những quy định trước đây trái với Pháp lệnh này đều bị bãi bỏ. Chính phủ chịu trách nhiệm quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành Pháp lệnh này.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
| UỶ BAN THƯỜNG VỤ QUỐC HỘI | CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM |
| Số: 12/2003/PL-UBTVQH11 | Hà nội, ngày 26 tháng 07 năm 2003 |
Để bảo vệ tính mạng, sức khỏe của con người, duy trì và phát triển nòi giống, tăng cường hiệu lực quản lý nhà nước về vệ sinh an toàn thực phẩm;
Căn cứ vào Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992 đã được sửa đổi, bổ sung theo Nghị quyết số 51/2001/QH10 ngày 25 tháng 12 năm 2001 của Quốc hội Khóa X, kỳ họp thứ 10;
Căn cứ vào Nghị quyết số 12/2002/QH11 ngày 16 tháng 12 năm 2002 của Quốc hội Khóa XI, kỳ họp thứ 2 về Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của Quốc hội nhiệm kỳ Khóa XI (2002-2007 và năm 2003;
Pháp lệnh này quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm,
Điều 3. Trong Pháp lệnh này, những từ ngữ dưới đây được hiểu như sau:
1. Thực phẩm là những sản phẩm mà con người ăn, uống ở dạng tươi, sống hoặc đã qua chế biến, bảo quản.
2. Vệ sinh an toàn thực phẩm là các điều kiện và biện pháp cần thiết để bảo đảm thực phẩm không gây hại cho sức khỏe, tính mạng của con người.
3. Sản xuất, kinh doanh thực phẩm là việc thực hiện một, một số hoặc tất cả các hoạt động trồng trọt, chăn nuôi, thu hái, đánh bắt, sơ chế, chế biến, bao gói, bảo quản, vận chuyển, buôn bán thực phẩm.
4. Cơ sở chế biến thực phẩm là doanh nghiệp, hộ gia đình, bếp ăn tập thể nhà hàng và cơ sở chế biến thực phẩm khác.
5. Ngộ độc thực phẩm là tình trạng bệnh lý xảy ra do ăn, uống thực phẩm có chứa chất độc.
6. Bệnh truyền qua thực phẩm là bệnh do ăn, uống thực phẩm bị nhiễm tác nhân gây bệnh.
7. Phụ gia thực phẩm là chất có hoặc không có giá trị dinh dưỡng được bổ sung vào thành phần thực phẩm trong quá trình chế biến, xử lý, bao gói, vận chuyển thực phẩm nhằm giữ nguyên hoặc cải thiện đặc tính nào đó của thực phẩm.
8. Chất hỗ trợ chế biến thực phẩm là chất được sử dụng trong quá trình chế biến nguyên liệu thực phẩm hoặc thành phần thực phẩm nhằm hoàn thiện công nghệ xử lý, chế biến thực phẩm.
9. Vi chất dinh dưỡng là vitamin, chất khoáng có hàm lượng thấp cần thiết cho sự tăng trưởng, phát triển và duy trì sự sống của cơ thể con người.
10. Thực phẩm chức năng là thực phẩm dùng để hỗ trợ hoạt động của các bộ phận trong cơ thể, có tác đụng dinh dưỡng, tạo cho cơ thể tình trạng thoải mái và giảm bớt nguy cơ gây bệnh.
11. Thực phẩm có nguy cơ cao là thực phẩm có nhiều khả năng bị các tác nhân sinh học, hóa học, lý học xâm nhập gây ảnh hưởng đến sức khỏe của người tiêu dùng.
12. Thực phẩm được bảo quản bằng phương pháp chiếu xạ là thực phẩm đã được chiếu xạ bằng các nguồn có hoạt tính phóng xạ để bảo quản và ngăn ngừa sự biến chất của thực phẩm.
13. Gen là một đoạn trên phân tử nhiễm sắc thể có vai trò xác định tính di truyền của sinh vật
14. Thực phẩm có gen đã bị biến đổi là thực phẩm có nguồn gốc từ sinh vật có gen đã bị biến đổi do sử dụng công nghệ gen.
2. Tổ chức, hộ gia đình, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm phải chịu trách nhiệm về vệ sinh an toàn thực phẩm do mình sản xuất, kinh doanh.
2. Nhà nước khuyến khích tổ chức, hộ gia đình, cá nhân Việt Nam, tổ chức, cá nhân nước ngoài sản xuất, kinh doanh thực phẩm trên lãnh thổ Việt Nam áp dụng các hệ thống quản lý chất lượng tiên tiến nhằm bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm.
3. Nhà nước tạo điều kiện mở rộng hợp tác quốc tế trong lĩnh vực bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm.
Điều 8. Nghiêm cấm các hành vi sau đây:
1. Trồng trọt, chăn nuôi, thu hái, đánh bắt, sơ chế, chế biến, bao gói, bảo quản, vận chuyển, buôn bán thực phẩm trái với quy định của pháp luật;
2. Sản xuất, kinh doanh:
a) Thực phẩm đã bị thiu, thối, biến chất, nhiễm bẩn có thể gây hại cho tính mạng, sức khỏe của con người;
b) Thực phẩm có chứa chất độc hoặc nhiễm chất độc;
c) Thực phẩm có ký sinh trùng gây bệnh, vi sinh vật gây bệnh hoặc vi sinh vật vượt quá mức quy định;
d) Thịt hoặc sản phẩm chế biến từ thịt chưa qua kiểm tra thú y hoặc kiểm tra không đạt yêu cầu;
đ) Gia súc, gia cầm, thủy sản chết do bị bệnh, bị ngộ độc hoặc chết không rõ nguyên nhân; sản phẩm chế biến từ gia sức, gia cầm, thủy sản chết do bị bệnh, bị ngộ độc hoặc chết không rõ nguyên nhân;
e) Thực phẩm nhiễm bẩn do bao gói, đồ chứa đựng không sạch, bị vỡ, rách trong quá trình vận chuyển;
g) Thực phẩm quá hạn sử dụng;
3. Sản xuất, kinh doanh động vật, thực vật có chứa mầm bệnh có thể lây truyền sang người, động vật, thực vật;
4. Sản xuất, kinh doanh thực phẩm từ nguyên liệu không phải là thực phẩm hoặc hóa chất ngoài Danh mục được phép sử dụng;
5. Sản xuất, kinh doanh phụ gia thực phẩm, chất hỗ trợ chế biến thực phẩm, vi chất dinh dưỡng, thực phẩm chức năng, thực phẩm có nguy cơ cao, thực phẩm được bảo quản bằng phương pháp chiếu xạ, thực phẩm có gen đã bị biến đổi chưa được cơ quan quản lý nhà nước có thẩm quyền cho phép;
6. Sử dụng phương tiện bị ô nhiễm, phương tiện đã vận chuyển chất độc hại để vận chuyển thực phẩm;
7. Thông tin, quảng cáo, ghi nhãn hàng hóa sai sự thật hoặc có hành vi gian dối khác về vệ sinh an toàn thực phẩm.
SẢN XUẤT, KINH DOANH THỰC PHẨM
MỤC 1. SẢN XUẤT, KINH DOANH THỰC PHẨM TƯƠI, SỐNG
Điều 12. Tổ chức, hộ gia đình, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm tươi, sống có trách nhiệm:
1. Bảo đảm thực phẩm do mình sản xuất, kinh doanh không bị ô nhiễm, được bảo quản ở nơi sạch sẽ, cách ly với nơi bảo quản hóa chất, đặc biệt ỉa hóa chất độc hại và các nguồn gây bệnh khác;
2. Chịu trách nhiệm về xuất xứ thực phẩm do mình sản xuất, kinh doanh.
2. Nơi chế biến thực phẩm phải được thiết kế, xây dựng, lắp đặt, vận hành bảo đảm yêu cầu vệ sinh an toàn thực phẩm.
3. Cơ sở chế biến thực phẩm phải bảo đảm quy trình chế biến phù hợp với quy định của pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm.
2. Bộ Y tế quy định Danh mục phụ gia thực phẩm, chất hỗ trợ chế biến thực phẩm, vi chất dinh dưỡng được phép sử dụng và liều lượng, giới hạn sử dụng.
Điều 16. Tổ chức, hộ gia đình, cá nhân trong quá trình chế biến thực phẩm có trách nhiệm:
1. Sử dụng thiết bị, dụng cụ có bề mặt tiếp xúc trực tiếp với thực phẩm được chế tạo bằng vật liệu bảo đảm yêu cầu vệ sinh an toàn thực phẩm;
2. Sử dụng đồ chứa đựng, bao gói, dụng cụ, thiết bị bảo đảm yêu cầu vệ sinh an toàn, không gây ô nhiễm thực phẩm;
3. Sử dụng nước để chế biến thực phẩm đạt tiêu chuẩn quy định;
4. Dùng chất tẩy rửa, chất diệt khuẩn, chất tiêu độc an toàn không ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, tính mạng của con người và không gây ô nhiễm môi trường.
2. Bao bì tiếp xúc trực tiếp với thực phẩm phải được thử nghiệm, kiểm nghiệm về vệ sinh an toàn thực phẩm.
2. Cơ quan quản lý nhà nước về vệ sinh an toàn thực phẩm hướng dẫn phương pháp bảo quản thực phẩm, quy định liều lượng chất bảo quản thực phẩm và thời gian bảo quản cho từng loại thực phẩm.
2. Tổ chức, hộ gia đình, cá nhân chỉ được kinh doanh thực phẩm được bảo quản bằng phương pháp chiếu xạ thuộc Danh mục thực phẩm được bảo quản bằng phương pháp chiếu xạ và trong giới hạn liều chiếu xạ theo quy định của pháp luật: Bộ Y tế quy định Danh mục thực phẩm được bảo quản bằng phương pháp chiếu xạ.
2. Chính phủ quy định cụ thể việc quản lý và sử dụng thực phẩm có gen đã bị biến đổi.
Điều 22. Phương tiện sử dụng vận chuyển thực phẩm phải bảo đảm các điều kiện sau đây:
1. Được chế tạo bằng vật liệu không làm ô nhiễm thực phẩm hoặc bao gói thực phẩm;
2. Dễ dàng tẩy rửa sạch;
3. Dễ dàng phân biệt các loại thực phẩm khác nhau;
4. Chống được sự ô nhiễm, kể cả khói, bụi và lây nhiễm giữa các thực phẩm với nhau;
5. Duy trì, kiểm soát được các điều kiện bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm trong quá trình vận chuyển.
MỤC 4. NHẬP KHẨU, XUẤ T KHẨ U THỰC PHẨM
Chính phủ quy định thủ tục kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm nhập khẩu, xuất khẩu.
2. Thực phẩm nhập khẩu, xuất khẩu đã được chứng nhận phù hợp tiêu chuẩn, thực phẩm của tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh đã được chứng nhận có hệ thống quản lý chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm phù hợp với Tiêu chuẩn Việt Nam hoặc tiêu chuẩn nước ngoài, tiêu chuẩn quốc tế áp dụng tại Việt Nam có thể được giảm số lần kiểm tra về vệ sinh an toàn thực phẩm.
2. Thực phẩm xuất khẩu không đạt yêu cầu vệ sinh an toàn thực phẩm có thể bị tái chế, chuyển mục đích sử dụng hoặc tiêu hủy theo quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền; tổ chức, hộ gia đình, cá nhân phải chịu mọi chi phí cho việc xử lý thực phẩm mà mình xuất khẩu không đạt yêu cầu
MỤC 5. ĐIỀU KIỆN SẢN XUẤT, KINH DOANH THỰC PHẨM
2. Bộ Y tế quy định tiêu chuẩn sức khỏe, yêu cầu kiến thức về vệ sinh an toàn thực phẩm đối với người trực tiếp sản xuất, kinh doanh thực phẩm phù hợp với từng ngành, nghề sản xuất, kinh doanh.
2. Bộ Y tế quy định việc kiểm tra sức khỏe đối với người làm việc tại cơ sơ sản xuất, kinh doanh thực phẩm.
MỤC 6. CÔNG BỐ TIÊU CHUẨN VỆ SINH AN TOÀN THỰC PHẨM
2. Tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm có đăng ký kinh doanh phải thực hiện đúng theo tiêu chuẩn mà mình đã công bố và các quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm do cơ quan nhà nước có thẩm quyền ban hành; thường xuyên kiểm tra và chịu trách nhiệm về vệ sinh an toàn thực phẩm đối với thực phẩm do mình sản xuất, kinh doanh.
3. Tổ chức, hộ gia đình, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm không có đăng ký kinh doanh phải thực hiện đúng các quy định của pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm, chịu trách nhiệm về vệ sinh an toàn thực phẩm đối với thực phẩm do mình sản xuất, kinh doanh.
MỤC 7. QUẢNG CÁ O, GHI NHÃN THỰC PHẨM
, thực phẩm được bảo quản bằng phương pháp chiếu xạ, thực phẩm có gen đã bị biến đổi và các vấn đề liên quan đến thực phẩm được thực hiện theo quy định của pháp luật về quảng cáo. Người quảng cáo phải chịu trách nhiệm về nội dung quảng cáo của mình.
2. Nội dung quảng cáo về thực phẩm, phụ gia thực phẩm, chất hỗ trợ chế biến thực phẩm, vi chất dinh dưỡng, thực phẩm chức năng, thực phẩm có nguy cơ cao, thực phẩm được bảo quản bằng phương pháp chiếu xạ, thực phẩm có gen đã bị biến đổi và các vấn đề liên quan đến thực phẩm phải bảo đảm trung thực, chính xác, rõ ràng, không gây thiệt hại cho người sản xuất, kinh doanh và người tiêu dùng.
2. Tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm đóng gói sẵn trên lãnh thổ Việt
3. Nhãn thực phẩm phải có các nội dung cơ bản sau đây:
a) Tên thực phẩm;
b) Tên, địa chỉ cơ sở sản xuất thực phẩm;
c) Định lượng của thực phẩm;
d) Thành phần cấu tạo của thực phẩm;
đ) Chỉ tiêu chất lượng chủ yếu của thực phẩm;
e) Ngày sản xuất, thời hạn sử dụng, thời hạn bảo quản thực phẩm;
g) Hướng dẫn bảo quản, hướng dẫn sử dụng thực phẩm;
h) Xuất xứ của thực phẩm.
PHÒNG NGỪA, KHẮC PHỤC NGỘ ĐỘC THỰC PHẨM VÀ BỆNH TRUYỀN QUA THỰC PHẨM
Điều 36. Các biện pháp phòng ngừa ngộ độc thực phẩm và bệnh truyền qua thực phẩm bao gôm:
1. Bảo đảm vệ sinh an toàn trong quá trình sản xuất, kinh doanh và tiêu dùng thực phẩm;.
2. Giáo dục, tuyên truyền, phổ biến kiến thức và thực hành về vệ sinh an toàn thực phẩm cho người sản xuất, kinh doanh và người tiêu dùng;
3. Kiểm tra, thanh tra vệ sinh an toàn thực phẩm trong sản xuất, kinh doanh thực phẩm;
4. Phân tích nguy cơ ô nhiễm thực phẩm;
5. Điều tra, khảo sát và lưu trữ các số liệu về vệ sinh an toàn thực phẩm;
6. Lưu mẫu thực phẩm theo quy định của pháp luật
Các biện pháp khắc phục ngộ độc thực phẩm và bệnh truyền qua thực phẩm bao gồm:
a) Phát hiện, tổ chức điều trị kịp thời cho người bị ngộ độc thực phẩm và bệnh truyền qua thực phẩm;
b) Đình chỉ sản xuất, kinh doanh, sử dụng thực phẩm bị nhiễm độc;
c) Thu hồi thực phẩm đã sản xuất và đang lưu thông trên thị trường bị nhiễm độc;
d) Thông báo kịp thời cho người tiêu dùng về tình trạng ngộ độc thực phẩm hoặc bệnh truyền qua thực phẩm, thực phẩm đang lưu thông trên thị trường bị nhiễm độc;
đ) Kịp thời điều tra xác định nguyên nhân gây ngộ độc thực phẩm hoặc bệnh truyền qua thực phẩm;
e) Thực hiện các biện pháp phòng ngừa việc lan truyền bệnh dịch do ngộ độc thực phẩm hoặc bệnh truyền qua thực phẩm.
2. Chính phủ phân công cụ thể trách nhiệm của các Bộ, cơ quan ngang Bộ, cơ quan thuộc Chính phủ trong việc phòng ngừa, khắc phục ngộ độc thực phẩm và bệnh truyền qua thực phẩm.
2. Tổ chức, hộ gia đình, cá nhân sản xuất, kinh doanh, sử dụng thực phẩm gây ra ngộ độc thực phẩm hoặc bệnh truyền qua thực phẩm có trách nhiệm áp dụng ngay các biện pháp khắc phục hậu quả, đồng thời phải báo cáo ngay với Uỷ ban nhân dân địa phương hoặc cơ quan quản lý nhà nước về vệ sinh an toàn thực phẩm nơi gần nhất và phải chịu mọi chi phí cho việc khắc phục ngộ độc thực phẩm hoặc bệnh truyền qua thực phẩm theo quy định của pháp luật.
Ủy ban nhân dân địa phương nơi có khả năng bị lây lan ngộ độc thực phẩm hoặc bệnh truyền qua thực phẩm có trách nhiệm thông báo cho nhân dân địa phương biết để đề phòng và thực hiện các biện pháp phối hợp khắc phục hậu quả, ngăn ngừa lây lan.
2. Trường hợp bệnh truyền qua thực phẩm tạo thành dịch bệnh nguy hiểm lây lan trên quy mô rộng, đe dọa nghiêm trọng đến tính mạng, sức khỏe của con người thì phải thực hiện theo quy định của pháp luật về tình trạng khẩn cấp.
QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ VỆ SINH AN TOÀN THỰC PHẨM
Điều 42. Nội dung quản lý nhà nước về vệ sinh an toàn thực phẩm bao gồm:
1. Xây dựng và tổ chức thực hiện chiến lược, chính sách, quy hoạch, kế hoạch về vệ sinh an toàn thực phẩm;
2. Ban hành và tổ chức thực hiện các văn bản quy phạm pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm, các quy định và tiêu chuẩn về vệ sinh an toàn thực phẩm;
3. Xây dựng và tổ chức thực hiện kế hoạch phòng ngừa, khắc phục ngộ độc thực phẩm và bệnh truyền qua thực phẩm;
4. Quản lý hệ thống kiểm nghiệm, thử nghiệm về vệ sinh an toàn thực phẩm;
5. Quản lý việc công bố tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm, chứng nhận đủ điều kiện vệ sinh an toàn thực phẩm;
6. Tổ chức nghiên cứu khoa học và công nghệ trong lĩnh vực vệ sinh an toàn thực phẩm;
7. Đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ về vệ sinh an toàn thực phẩm;
8. Tổ chức công tác thông tin, tuyên truyền, phổ biến kiến thức và pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm;
9. Hợp tác quốc tế về vệ sinh an toàn thực phẩm;
10. Thanh tra, kiểm tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo và xử lý các vi phạm pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm.
1. Chính phủ thống nhất quản lý nhà nước về vệ sinh an toàn thực phẩm.
2. Bộ Y tế chịu trách nhiệm trước Chính phủ thực hiện quản lý nhà nước về vệ sinh an toàn thực phẩm.
a) Việc quản lý nhà nước về vệ sinh an toàn thực phẩm trong quá trình sản xuất do các Bộ, ngành quản lý chuyên ngành chủ trì phối hợp với Bộ Y tế, các Bộ, ngành có liên quan thực hiện;
b) Việc quản lý nhà nước về vệ sinh an toàn thực phẩm trong quá trình lưu thông do Bộ Y tế chủ trì phối hợp với các Bộ, ngành có liên quan thực hiện.
KIỂM TRA, THANH TRA VỀ VỆ SINH AN TOÀN THỰC PHẨM
2. Chính phủ quy định cụ thể về việc kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm trong sản xuất, kinh doanh.
2. Tổ chức và hoạt động của thanh tra chuyên ngành về vệ sinh an toàn thực phẩm do Chính phủ quy định.
Điều 46. Thanh tra chuyên ngành về vệ sinh an toàn thực phẩm có nhiệm vụ:
1. Thanh tra việc chấp hành các quy định của pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm của tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm;
2. Thanh tra việc thực hiện các tiêu chuẩn về vệ sinh an toàn thực phẩm; xác minh, kết luận, kiến nghị cấp có thẩm quyền xử lý vi phạm pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm;
3. Đề xuất, tham gia xây dựng các văn bản quy phạm pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm.
1. Yêu cầu tổ chức, cá nhân có liên quan cung cấp thông tin, tư liệu và trả lời những vấn đề cần thiết phục vụ công tác thanh tra; yêu cầu đối tượng thanh tra cung cấp tài liệu, báo cáo về những vấn đề liên quan đến nội dung thanh tra; trường hợp cần thiết được lấy mẫu xét nghiệm, niêm phong tài liệu, tang vật có liên quan đến nội dung thanh tra, lập biên bản về các vi phạm vệ sinh an toàn thực phẩm theo quy định của pháp luật;
2. Yêu cầu giám định, kết luận những vấn đề cần thiết để phục vụ công tác thanh tra;
3. Đình chỉ hành vi vi phạm các quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm gây nguy hại hoặc có nguy cơ gây nguy hại đến tính mạng, sức khỏe của con người và những hành vi khác gây thiệt hại đến lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân;
4. Xử lý theo thẩm quyền hoặc kiến nghị cơ quan nhà nước có thẩm quyền xử lý vi phạm pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm theo quy định của pháp luật;
5. Chịu trách nhiệm trước pháp luật về kết luận, biện pháp xử lý hoặc quyết định thanh tra của mình;
6. Các quyền và trách nhiệm khác theo quy định của pháp luật.
2. Tổ chức, hộ gia đình, cá nhân là đối tượng thanh tra phải chấp hành quyết định của đoàn thanh tra hoặc thanh tra viên về vệ sinh an toàn thực phẩm.
2. Cá nhân có quyền tố cáo hành vi vi phạm pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm với cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền.
Thẩm quyền, thủ tục giải quyết khiếu nại, tố cáo và thủ tục khởi kiện quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này được thực hiện theo quy định của pháp luật.
Điều 53. Pháp lệnh này có hiệu lực thi hành từ ngày 01 tháng 11 năm 2003.
Những quy định trước đây trái với Pháp lệnh này đều bãi bỏ.
Điều 54. Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành Pháp lệnh này./.
|
| ỦY BAN THƯỜNG VỤ QUỐC HỘI |
- 1Nghị quyết số 51/2001/QH10 về việc sửa đổi, bổ sung một số điều của Hiến pháp nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992 do Quốc hội ban hành
- 2Thông báo số 120/BC-BYT về báo cáo tình hình thực hiện văn bản pháp luật về quản lý vệ sinh an toàn thực phẩm của ngành y tế năm 2005 do Bộ Y tế ban hành
- 3Hiến pháp năm 1992
- 4Nghị quyết số 12/2002/QH11 về chương trình xây dựng Luật, Pháp lệnh của Quốc hội nhiệm kỳ khoá XI (2002-2007) và năm 2003 do Quốc hội ban hành
- 5Nghị định 163/2004/NĐ-CP Hướng dẫn Pháp lệnh Vệ sinh an toàn thực phẩm
- 6Lệnh công bố Pháp lệnh Vệ sinh an toàn thực phẩm 2003
- 7Nghị định 79/2008/NĐ-CP quy định hệ thống tổ chức quản lý, thanh tra và kiểm nghiệm về vệ sinh an toàn thực phẩm
Pháp lệnh vệ sinh an toàn thực phẩm năm 2003
- Số hiệu: 12/2003/PL-UBTVQH11
- Loại văn bản: Pháp lệnh
- Ngày ban hành: 26/07/2003
- Nơi ban hành: Uỷ ban Thường vụ Quốc hội
- Người ký: Nguyễn Văn An
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Số 138
- Ngày hiệu lực: 01/11/2003
- Ngày hết hiệu lực: 01/07/2011
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
