Trong bối cảnh Quốc hội đang thảo luận sôi nổi về dự thảo Bộ luật Dân sự 2005, vấn đề quyền của cá nhân đối với hình ảnh và bí mật đời tư đã trở thành tâm điểm chú ý. Thực tế cho thấy, ranh giới giữa việc bảo vệ quyền riêng tư và nhu cầu thông tin công cộng vẫn còn nhiều điểm mờ, gây khó khăn cho cả người dân lẫn các cơ quan báo chí.
Quyền hình ảnh: Từ quy định "chặt chẽ" đến bài toán khả thi
Theo quy định tại Bộ luật Dân sự 1995 hiện hành, quyền cá nhân đối với hình ảnh đã được ghi nhận nhưng việc thực thi còn nhiều lỏng lẻo. Nguyên Bộ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Đình Lộc nhận định rằng, dù các quy định trong dự thảo mới có vẻ chặt chẽ hơn khi yêu cầu sự đồng ý của cá nhân hoặc gia đình (với người dưới 15 tuổi), nhưng tính khả thi vẫn là một dấu hỏi lớn.
Ông đặt vấn đề: "Hình ảnh trong sinh hoạt bình thường, chẳng hạn tường thuật về một hội thảo nào đó, mình lên phát biểu, người ta chụp đưa lên báo thì cũng phải xin phép à?". Điều này cho thấy nếu luật hóa một cách máy móc, mọi hoạt động giao lưu dân sự và thông tin báo chí sẽ bị đình trệ bởi những thủ tục xin phép rườm rà.
Nỗi lo về tình trạng "Luật khung" và sự thiếu ổn định pháp lý
Một trong những điểm gây tranh cãi nhất trong dự thảo là cụm từ "trừ trường hợp pháp luật có quy định khác". Theo Nguyên Bộ trưởng, cách quy định này tạo ra tâm lý bất an cho người sử dụng hình ảnh. Họ luôn phải nơm nớp lo sợ không biết mình đã nắm hết các quy định chuyên ngành khác hay chưa, hoặc liệu ngày mai có thêm một quy định mới nào bổ sung hay không.
Việc lạm dụng các điều khoản mở như vậy vô hình trung biến Bộ luật Dân sự - đạo luật gốc về quan hệ dân sự - thành một dạng "luật khung". Điều này không chỉ làm giảm tính hiệu lực trực tiếp của luật mà còn tạo ra sự không ổn định trong tâm lý xã hội và các giao dịch dân sự hàng ngày.
Bí mật đời tư và tư liệu lịch sử: Khi nào cần xin phép?
Vấn đề sử dụng hình ảnh, tư liệu đời tư trên mạng Internet hay trong các tác phẩm văn học, lịch sử cũng được thảo luận kỹ. Đối với các tư liệu lịch sử, quan điểm của chuyên gia là cần có thời hiệu rõ ràng. Khi một tác giả đã qua đời nhiều năm, tác phẩm và hình ảnh của họ nên trở thành tài sản chung của xã hội để phục vụ mục đích nghiên cứu và giáo dục.
Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa tư liệu công cộng và tài liệu mật. Nếu một người trích lục tư liệu từ nguồn bí mật mà không được sự cho phép của gia đình hoặc cơ quan quản lý, đó rõ ràng là hành vi vi phạm pháp luật. Ngược lại, những hình ảnh trong sinh hoạt chung như lễ hội, mít tinh nên được coi là trường hợp ngoại lệ không cần xin phép để đảm bảo tính thực tiễn.
Trích dẫn các quy định quan trọng trong dự thảo
Dưới đây là các nội dung trọng tâm đang được Quốc hội xem xét để đưa vào Bộ luật Dân sự 2005:
Điều 31: Quyền của cá nhân đối với hình ảnh
Cá nhân có quyền đối với hình ảnh của mình. Việc sử dụng hình ảnh của cá nhân phải được người đó đồng ý; trong trường hợp người đó đã chết, mất năng lực hành vi dân sự, chưa đủ 15 tuổi thì phải được sự đồng ý của cha, mẹ, vợ, chồng, con đã thành niên hoặc người đại diện của người đó đồng ý, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.
Điều 38: Quyền bí mật đời tư
Quyền bí mật đời tư của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ. Việc thu thập, công bố thông tin, tư liệu về đời tư của cá nhân phải được người đó đồng ý... trừ trường hợp thu thập, công bố thông tin, tư liệu theo quyết định của cơ quan, tổ chức có thẩm quyền.
Kết luận lại, việc cụ thể hóa các trường hợp ngoại lệ và nâng cao tính dự báo của pháp luật là yêu cầu cấp thiết để bảo vệ quyền nhân thân mà không làm cản trở sự phát triển của đời sống xã hội và báo chí.